Mệnh Định Nan Vi

Chương 10



Ta mang theo thi cốt ba người nhà họ Ôn hồi kinh, đưa họ an táng trong phần mộ tổ tiên.

Mọi sự chu tất, ta lặng lẽ trở về nhà.

Chỉ là… nơi ấy đã hóa tro tàn dưới ngọn lửa vô tình.

Trước tàn tích đổ nát, ta gặp một tiểu khất cái – đứa trẻ mà mẫu thân ta từng thương xót giúp đỡ.

Thấy ta trở về, đôi mắt cậu bé sáng lên:

“Cẩn Hà cô nương, cuối cùng người cũng đã về!”

Cậu ta thò tay vào chiếc túi áo rách bươm, lấy ra một mảnh giấy đã nhàu nát:

“Nương người dặn rằng, sau khi bà ấy quy tiên, nếu gặp lại người, thì trao mảnh giấy này.”

Ta nhận lấy, đầu ngón tay khẽ run run.

Nét chữ trên giấy, quả nhiên là của nương ta.

“Tiểu Hà, sau khi nương mất, con hẳn đã biết xem tướng rồi, có phải không?”

“Có phải con cũng như nương năm xưa, từng ôm vọng tưởng thay đổi số mệnh của kẻ khác?”

“Nhưng nương đã thử rồi. Không có tác dụng. Vào thời khắc đó, ắt phải có một người chết. Trừ phi… có kẻ chịu chết thay.”

“Như trận hỏa hoạn ấy, giữa con và ta, rốt cuộc phải có một người bị thiêu rụi.”

“Tiểu Hà, đời này đừng xem tướng nữa, cũng đừng nghĩ đến việc nghịch thiên cải mệnh. Hãy sống bình an là tốt rồi.”

Lời nhắn ngắn ngủi, song lòng ta như có sóng dữ cuộn trào.

Bỗng nhiên, một ký ức xa xôi ùa về—

Năm ta tròn mười bảy, vào ngày sinh thần, nương đã khấn nguyện:

“Nguyện Tiểu Hà bình an qua tuổi mười bảy.”

Thì ra, mẫu thân sớm đã biết…

Bà tính được rằng ta vốn không thể sống qua năm mười bảy, rằng ta sẽ bỏ mạng trong trận hỏa hoạn đêm đông chí.

Những mùa đông trước, nương chưa bao giờ nỡ để ta ra ngoài.

Năm ấy cũng vậy. Vốn dĩ bà vẫn luôn là người tự tay đem sủi cảo phát cho bọn hành khất.

Thế nhưng đêm ấy, người đi phát sủi cảo lại là ta.

Thì ra…

Người vốn phải chết vào đêm đông chí ấy, đáng lẽ là ta.

Chỉ là, nương đã thay ta mà chết.

Vậy nên, vận mệnh của Ôn Chiêu sở dĩ có thể cải biến, là bởi vì vào thời khắc ấy, kẻ lính áp giải đã bỏ mạng thay nàng.

Chung lão bà tuy được miễn tử, nhưng đồng thời, vẫn có kẻ khác chết đuối giữa dòng sông sâu.

Không ai có thể thay Ôn Quân gánh vác con đường ấy.

Cũng chẳng có ai giống phu nhân, dùng chính sinh mệnh mình làm mồi nhử.

Bởi vậy, bọn họ chỉ có thể thuận theo quỹ đạo vận mệnh đã định sẵn, một bước cũng chẳng thể dời.

Ta cầm mảnh giấy, ngẩn người hồi lâu, sau đó phụng chỉ tiến cung.

“Nhất định không được sơ sài. Dù đơn bạc cũng phải có một cỗ quan tài tươm tất.”

Hoàng thượng cảm niệm trung liệt của Ôn gia, đặc biệt truy phong, ban thụy hiệu.

Biết Ôn gia vẫn còn một nữ tử sống sót, ngài liền phong Ôn Chiêu làm Phúc Gia huyện chủ.

Sau đó, ngài hỏi ta có điều gì thỉnh cầu.

Ta quỳ xuống dập đầu, trán chạm đất, giọng kiên định:

“Ôn gia vì lỗi lầm của một kẻ mà bị liên lụy, vô cớ tru di, lưu đày Ninh Cổ Tháp. Thần cầu xin bệ hạ, từ nay về sau, nếu có kẻ phạm tội, xin đừng tru di cửu tộc.”

“Tội tại một người, hình phạt cũng chỉ nên dừng lại ở một người.”

Hoàng thượng trầm ngâm chốc lát:

“Ý ngươi là, tội do một người gây ra, hình phạt cũng chỉ nên dừng ở một người, không liên lụy thân thích?”

“Đúng vậy.”

Ngài trầm tư rất lâu, rồi chậm rãi gật đầu:

“Trẫm chuẩn tấu.”

Sau cùng, hoàng thượng ban lời khen ngợi, tán thưởng lòng trung nghĩa của ta, lại ban phủ đệ, tiền tài, bảo ta hãy an yên sống tiếp quãng đời còn lại.

Rời khỏi hoàng cung, ta lập tức đến chỗ Xuân Lan đón Chiêu Chiêu.

Mùa xuân nơi kinh thành, hoa liễu phất phơ, ánh dương rạng rỡ.

Vừa trông thấy ta, Chiêu Chiêu lập tức chạy tới, lao thẳng vào lòng ta.

Đôi mắt nàng tựa như ánh nước xuân, dịu dàng mà trong trẻo, hệt như Ôn Quân năm ấy.

Nàng ngẩng đầu, gọi ta:

“A Hà tỷ tỷ.”

Ta nắm tay nàng, chậm rãi dẫn nàng từng bước trở về Ôn phủ đã xa cách hơn một năm.

Nhẹ giọng cười:

“Chiêu Chiêu, từ nay muội nên đổi cách xưng hô rồi.”

“Giờ đây, muội phải gọi ta là tẩu tẩu.”

-Hoàn-


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.