Tôi cảm thấy hơi gượng gạo, bật ra câu:
“Gì cơ? Em mà ghen á? Thầy ơi, thầy đang nói cái gì vậy?”
Tưởng Niên cười nham hiểm, vẻ như vừa tóm được nhược điểm của tôi:
“Thì trong giờ học lúc nãy tôi có kể rồi đấy. Tôi tận mắt thấy bạn học Cố Dư mặt mày khó coi lắm nha.”
Tôi vẫn chưa hiểu gì, mà cái vẻ mặt đắc thắng của anh ta trông thật đáng ghét.
“Hóa ra em cũng thích thầy à?”
“Ai thích thầy cơ? Cái gì cũng cái gì???” Tôi bắt đầu lắp bắp, còn anh thì cười ngày càng đắc ý.
“Tiểu Dư, em đang ghen với chính bản thân mình à.”
—
17.
Đúng lúc này, ngoài trời mưa bắt đầu rơi, bầu trời xám xịt, mấy hạt mưa lẻn vào qua ô cửa sổ mở trên hành lang, nhưng chưa kịp làm ướt ai thì đã bị người đàn ông trước mặt tôi chắn lại.
Tôi bỗng có một cảm giác rất mạnh mẽ, như thể từ rất lâu rất lâu trước đây, cũng có một ngày mưa thế này, chiếc ô của tôi đã đưa cho Tống Trì và Thẩm Yểu Yểu, còn tôi thì lủi thủi đứng ngoài hành lang, nhìn ra trời mưa đến ngây người.
Lúc ấy, một chàng trai mặc áo khoác xám bước tới, khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta không kìm được mà nhìn lâu thêm chút nữa. Tay cậu ấy siết chặt chiếc ô, các đốt ngón tay hồng lên vì lạnh.
Cậu ấy nhìn tôi, mắt chớp chớp đầy ngại ngùng, rồi lên tiếng:
“Bạn học Cố Dư, tớ có ô này, cùng đi nhé.”
—
18.
Tôi nhớ ra rồi.
Năm tôi 19 tuổi, trong trường có một nhân vật nổi bật tên là Tưởng Niên.
Anh ấy có thể chơi piano, nhảy đường phố, trượt ván – nói chung là kiểu nhân vật được cả trường yêu thích.
Tính cách vừa sôi nổi lại nhiệt tình, hoàn toàn khác biệt với Tống Trì.
Nhưng điều đặc biệt là, dù nhìn có vẻ gai góc, nhưng anh ấy chưa từng làm tổn thương ai. Trái lại, được nuôi dạy rất tốt, dịu dàng mà kiên nhẫn, luôn âm thầm chăm sóc những người xung quanh.
Anh là chủ tịch hội sinh viên, học giỏi toàn diện, lại còn là nhân vật phong vân được cả trường công nhận.
Chỉ có điều… anh ấy dường như có ác cảm sâu sắc với Tống Trì và Thẩm Yểu Yểu. Bất cứ sự kiện nào do hội sinh viên tổ chức, hai người kia đừng mơ đặt chân vào.
Tôi không nhớ rõ mình quen anh ấy từ khi nào. Chỉ biết rằng người con trai chói sáng ấy, tưởng như xa vời lắm, nhưng tôi lại luôn vô tình chạm mặt anh.
Khi tôi đưa khăn mặt và nước cho Tống Trì xong, nhìn hắn rời đi cùng Thẩm Yểu Yểu, tôi chợt thấy ánh mắt Tưởng Niên từ xa đang dõi theo mình.
Khi tôi bị Thẩm Yểu Yểu chặn dưới cầu thang và đổ trà sữa lên người, anh ấy đã đẩy đám người xung quanh ra, khoác áo khoác lên vai tôi.
Khi tôi bị trấn hết tiền sinh hoạt, đến cơm cũng không đủ ăn, đúng lúc đó Tưởng Niên rủ cả hội sinh viên đi ăn, và bằng một cách thần kỳ nào đó, những món anh gọi đều trùng khớp với khẩu vị của tôi.
Ấn tượng của tôi về anh ấy chỉ có vậy, hai lần trò chuyện duy nhất mà tôi nhớ được.
Một lần là ngày mưa ấy, khi anh và tôi chung một chiếc ô.
Trên suốt quãng đường, tôi chỉ thở dài than thở về thời tiết xấu. Khi tôi quay đầu nhìn, thấy anh ấy cong khóe môi cười:
“Tớ lại thấy thế này là tốt rồi. Bạn học Tiểu Dư có tin không, một lát nữa mặt trời sẽ rực rỡ trở lại thôi.”
Dưới bầu trời ảm đạm ấy, tôi như thể nhìn thấy ánh nắng.
—
19.
Còn một lần khác, trong một chuyến cắm trại của hội sinh viên, anh ấy có vẻ hơi căng thẳng khi đến nhờ tôi chụp ảnh.
Tôi đồng ý, nhưng khi giơ điện thoại lên, anh lại kiên quyết bắt tôi lật camera ngược lại.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc ấy, người mà anh muốn ghi lại trong ống kính… chính là tôi.
Tôi chợt nhận ra, ảnh đại diện WeChat của anh bấy lâu nay… là tôi.
—
20.
Thì ra, khi tôi trọng sinh về năm 19 tuổi, Tưởng Niên cũng theo tôi quay lại đây. Chỉ là… anh ấy vẫn giữ nguyên tuổi 25.
Còn tất cả những ký ức của chúng tôi về một Tưởng Niên 19 tuổi, đều đã bị xóa sạch.
“Cho nên, người đi xem mắt với em… là anh?”
Yết hầu Tưởng Niên khẽ giật giật.
Anh ấy gật đầu, rồi nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, dịu dàng nói:
“Chỉ cần được nhìn thấy em, như vậy là đủ rồi.”
—
21.
Vài ngày sau, tôi dùng tên thật để tố cáo hành vi bắt nạt của Tống Trì và Thẩm Yểu Yểu. Tống Trì không còn cách nào khác ngoài việc thừa nhận.
Hắn dường như vẫn chưa thoát khỏi quá khứ, liên tục lẩm bẩm rằng tôi đã thay đổi.
Đến khi quyết định kỷ luật được đưa ra, Tống Trì và Thẩm Yểu Yểu bị đuổi học vì bắt nạt quá nhiều bạn cùng lớp, hắn mới hoàn toàn bùng nổ, gào lên:
“Cố Dư, mày thay đổi rồi!”
Thẩm Yểu Yểu mất kiểm soát, điên cuồng tố cáo với hiệu trưởng rằng tôi và Tưởng Niên có quan hệ không bình thường, rằng anh ấy vi phạm đạo đức nghề giáo.
Nhưng Tưởng Niên đã thản nhiên tuyên bố trong giờ học rằng anh ấy có người trong lòng.
Mọi người đều đổ xô đứng về phía anh, lời của Thẩm Yểu Yểu chẳng ai buồn tin.
—
22.
Lúc biết kết quả kỷ luật, tôi đang ở nhà Tưởng Niên, vui vẻ ăn cơm anh nấu.
Người đàn ông đối diện đang tỉ mỉ bóc tôm cho tôi.
“Hóa ra thầy Tưởng cũng biết chơi xấu nha~” Tôi cố tình chọc ghẹo.
Anh chỉ cười, gắp một con tôm bỏ vào miệng tôi:
“Anh vốn không có nguyên tắc gì cả, nếu có… thì cũng vì em mà phá bỏ hết.”
—
23.
Hóa ra, sẽ có một người như vậy.
Dù tôi của năm 19 tuổi bị tổn thương thế nào, thì đến năm 25 tuổi, anh vẫn ghi nhớ tất cả.
Tôi đã từng cầu nguyện mong gặp được một vị thần tốt bụng. Nhưng không ngờ rằng, năm 19 tuổi, tôi đã gặp thần của mình rồi.
Anh không nói yêu tôi, nhưng tình yêu của anh luôn ẩn trong từng chi tiết nhỏ nhặt nhất.
Những năm tháng bấp bênh không nơi nương tựa, anh đã là chỗ dựa của tôi.
Tưởng Niên, từ khi anh xuất hiện, thế giới này đã trở nên dịu dàng hơn biết bao.
Em bắt đầu mong chờ tương lai của chúng ta.
– Hoàn –