Từ dạo ấy, Trần Dương chính thức thành người hầu riêng của tôi.
Hắn lo cho tôi từ ăn uống, quần áo đến chuyện đi dạo, mua sắm, thỉnh thoảng còn phải chịu đủ lời châm chọc, móc mỉa.
Có lần, hắn làm bánh kem, tôi cau có gắt:
“Bánh gì mà ngọt lịm thế này? Anh học làm giúp việc kiểu gì đấy? Chú Vương chẳng lẽ không dạy anh à?”
Chú Vương vẫn điềm tĩnh, cúi nhẹ người: “Mọi thứ đã dạy cả rồi ạ.”
Trần Dương nhìn chiếc bánh bị tôi hất xuống đất, chẳng nói chẳng rằng, lặng lẽ cúi xuống dọn dẹp rồi khẽ bảo:
“Tôi làm lại cái khác.”
Tôi cười nhạt: “Làm lại cũng có khá hơn đâu.”
Lúc hắn chuẩn bị nước tắm, tôi lại kiếm cớ gây sự.
“Nóng thế này, anh định luộc tôi à?”
Trần Dương nhíu mày, giọng vẫn bình thản: “Hai hôm nay cô hơi cảm nhẹ.”
Tôi hừ một tiếng: “Tôi thấy anh đang nhân cơ hội trả thù thì có.”
Có lẽ tại đến kỳ, tính tôi dạo này dễ cáu bẳn, hở ra là gây sự với Trần Dương. Nhưng hắn vẫn nhẫn nhịn, không một lời oán thán.
Tôi đứng bên cửa sổ, liếc xuống thấy Trần Dương đang học tỉa cây với chú Vương.
Hệ thống bất thình lình lên tiếng, im lặng quan sát một lúc rồi tôi mới cất lời trước:
“Không phải cậu bảo nam chính tự trọng cao lắm, thà chết đói chứ không cúi đầu vì năm đấu gạo cơ mà?”
Hệ thống câm nín vài giây rồi buông một câu: “… Cô giỏi.”
Tôi chớp mắt tỉnh bơ: “Hì, cậu cũng giỏi được như tôi mà.”
Hệ thống: “?”
Tôi: “Giỏi chém gió ấy.”
Hệ thống: [Đối phương đã chặn tin nhắn của bạn.]
Tôi chọc tức hệ thống đã thành thói quen, không ngày nào thiếu. Tranh cãi với nó xong, tâm trạng tốt hẳn, thế là quyết định dắt Trần Dương ra phố.
Đi được một đoạn, tôi cau mày, cằn nhằn:
“Đi đâu mà nhanh thế? Nghĩ mình là xúc xích chạy à?”
Trần Dương: “…”
Bỗng, phía trước có giọng nói đầy ngạc nhiên vang lên:
“Trần Dương?”
Chậc, đúng là nam nữ chính, cứ ra đường là thế nào cũng đụng nhau.
Bạch Điềm cũng trông thấy tôi, sắc mặt sa sầm, bước tới, giọng không mấy vui vẻ:
“Cô cũng ở đây làm gì?”
Tôi vội né ra sau lưng Trần Dương, kéo nhẹ vạt áo hắn, mắt tròn xoe, vẻ mặt vô cùng tội nghiệp:
“Cô ấy dữ quá, dọa người ta sợ rồi, huhu~”
Tưởng đâu hắn sẽ mặc kệ tôi diễn trò, ai ngờ Trần Dương lại nhẹ nhàng xoa đầu tôi, dịu dàng bảo:
“Đừng sợ.”
Bạch Điềm sượng trân, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:
“Trần Dương, em có chuyện muốn nói riêng với anh.”
Tôi thì chẳng hơi đâu mà quan tâm xem nam nữ chính diễn trò gì.
Dù gì năm năm nữa tôi cũng rời đi, bây giờ chỉ lo hưởng thụ cuộc sống bà chủ giàu sang.
Vốn định tặc lưỡi bảo hắn cứ đi đi, tôi tiện đường qua tiệm vàng kế bên dạo một chút.
Đại gia rồi nhưng cái nết mê vàng vẫn khó bỏ.
Ai dè Trần Dương chẳng nói chẳng rằng, túm tay tôi – kẻ đang háo hức hóng chuyện – rồi kéo thẳng đi.
Bạch Điềm đứng chôn chân giữa trung tâm thương mại, giọng cao vút:
“Em biết mẹ anh bệnh nặng! Anh ở bên cô ta cũng chỉ vì chữa bệnh cho mẹ anh, đúng không?”
“Em biết anh có nỗi khổ riêng…”
Tôi nhướng mày thích thú, không ngờ cô Bạch Điềm này cũng không đến nỗi ngốc nghếch.
Bèn ngoảnh đầu lại, hóng phản ứng của Trần Dương.
Hắn nhìn chằm chằm Bạch Điềm, ánh mắt sâu thẳm, giọng lạnh băng:
“Tôi nói rồi, chuyện của tôi không liên quan đến cô. Chúng ta mới gặp nhau hai lần, cô quản hơi nhiều rồi đấy.”
Bạch Điềm lập tức đỏ hoe vành mắt.
Đứng bên cạnh với tư cách nữ phụ độc ác, tôi nhìn cảnh này, không khỏi tặc lưỡi thầm than:
Cái miệng của Trần Dương đúng là sắc bén thật.
Về sau chắc chắn là cảnh “đuổi theo vợ” đầy cay đắng rồi còn gì.
Trên đường về, Trần Dương lầm lì như cục đá, bầu không khí xung quanh hắn nặng trịch, áp suất giảm hẳn một bậc.
Biết điều, tôi không dám gây sự, sợ hắn nổi điên rồi vặn cổ mình mất. Cuộc sống tiểu thư nhà giàu này, tôi còn chưa kịp hưởng cho đã!
Dạo này, Trần Dương làm việc ngày càng trơn tru, đúng chuẩn một “nam giúp việc” mẫu mực.
Hắn chăm tôi từng li từng tí, đến mức tôi cố tình kiếm chuyện mà cũng thấy khó.
Không những thế, mỗi lần tôi quát tháo hay véo véo, hắn đều nhịn, thành ra tôi cứ như con hề đang múa may một mình.
Một hôm, sau bữa cơm, Trần Dương chần chừ một lúc rồi mới mở miệng:
“Tôi có thể xin cô một chuyện không?”
Tôi ngồi đung đưa trên ghế treo, lim dim phơi nắng, lười biếng đáp:
“Nói đi.”
“Tôi muốn về thăm mẹ một chút, mấy hôm rồi tôi chưa ghé, chắc mẹ lo lắng lắm.”
Tôi liếc hắn một cái, gật đầu thản nhiên:
“Được thôi.”
Trần Dương hơi khựng lại, rõ ràng không ngờ tôi lại đồng ý dễ vậy.
Tôi nhoẻn miệng cười, quăng thêm một câu:
“Nhưng có điều kiện.”
Trần Dương chẳng buồn tỏ vẻ bất ngờ, dường như đã đoán trước tôi không dễ bỏ qua như thế.
“Điều kiện gì?”
Ánh mắt tôi lướt xuống eo hắn, bụng săn chắc, vô thức nuốt nước bọt. Giọng tôi chậm rãi, từng chữ rành rọt:
“Hoàn thành nốt chuyện hôm đó ở quán bar.”
Kỳ kinh nguyệt đã hết, tôi phải nhanh chóng “giải quyết” Trần Dương thôi.
Có như thế, dù sau này có “rời sàn” cũng không tiếc nuối gì.
Thế nào cũng phải trở thành người đã “đánh dấu” nam chính một lần.
Trần Dương mím môi, sắc mặt có vẻ đắn đo.
Nhìn bộ dạng do dự ấy, tôi lập tức bực bội.
Như thể tôi đang cưỡng ép người ta vậy!
“Giả vờ cái gì chứ? Làm chuyện này, anh cũng sướng chứ có mất mát gì đâu? Còn bày đặt thanh cao.”
Trần Dương cứng đờ cả người, cơ thể căng đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Nhưng tôi mặc kệ.
Tôi vỗ nhẹ mặt hắn, ánh mắt đầy khiêu khích:
“Tối nay đấy, tắm rửa sạch sẽ vào, tôi ưa sạch sẽ lắm.”
Nói xong, tôi xoay người rời đi, ung dung như chẳng có gì quan trọng.
Chỉ còn Trần Dương đứng trên ban công, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.
Tôi lần đầu tiên có cảm giác mình được quyền ngông nghênh như thế này, nhưng vẫn hơi chưa quen lắm.
Thầm chửi bản thân: Đúng là không có tiền đồ, chẳng khác gì con lợn rừng vừa được ăn cám thơm.
Để trấn an lại tinh thần, tôi mở một chai rượu vang đỏ, tự rót tự uống.
Trước khi thiếp đi, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
Không hổ danh nam chính, đúng là có hào quang lấp lánh.
Lúc tôi tỉnh dậy đã là chiều hôm sau.
Trần Dương đang lén lút làm gì đó trong bếp.
Thấy tôi, hắn hơi lúng túng, hỏi:
“Cô thấy thế nào rồi?”
Tôi hừ lạnh một tiếng, thản nhiên đáp:
“Chẳng có cảm giác gì cả.”
Trần Dương sầm mặt ngay tức khắc, khóe môi nhếch lên, giọng đầy mỉa mai:
“Thế à? Tối qua rõ ràng là—”
“Câm mồm!”
Tôi thẹn quá hóa giận, quát lớn:
“Anh tưởng ngủ với tôi một đêm là có quyền lên mặt chắc? Tôi nói cho anh biết, anh chỉ là món đồ chơi của tôi thôi!”
Nụ cười trên mặt Trần Dương biến mất hẳn.
Hắn nhìn tôi trân trân, ánh mắt tối sầm, giọng khàn khàn:
“Cô nói đúng. Tôi chỉ là một con chó của cô mà thôi. Là tôi tự hạ mình.”
Nói xong, hắn quay người bỏ đi.
Tôi chẳng hơi đâu mà dỗ dành cái tính khí dở dở ương ương ấy, tiếp tục ngồi xuống ăn cơm như không có chuyện gì xảy ra.
Vừa ăn, tôi vừa hỏi:
“Chú Vương, đây là canh gì thế? Uống vào ngọt thanh, ngon đáo để.”
Chú Vương cúi đầu đáp:
“Tiểu thư, đây là canh bồ câu hầm đương quy với đảng sâm, cậu Trần dậy sớm hầm cho cô đấy.”
Vừa nghe bảo là do cái thằng Trần Dương kia nấu, tự nhiên tôi thấy mất hết hứng ăn.
Từ bữa hôm ấy, quan hệ giữa tôi với Trần Dương chính thức đóng băng.
Cơ mà tôi không thiếu cách để xử lý hắn. Dù sao thì toàn bộ viện phí của mẹ hắn vẫn còn phụ thuộc vào tôi.
Muốn đi thăm mẹ, hắn chỉ có nước cúi đầu trước tôi mà xin xỏ.
Hứng lên thì tôi cho hắn nghỉ một bữa, không thì cứ ngoan ngoãn mà nghe lệnh.
Trần Dương thì vẫn tỏ vẻ cứng đầu, việc gì tôi bảo làm thì vẫn làm, nhưng thái độ thì khỏi nói, cứ như tôi mắc nợ hắn không bằng.
Hắn bưng đĩa thức ăn cuối cùng lên bàn, mắt nhìn tôi trân trân, ý tứ quá rõ ràng: Muốn xin một ngày nghỉ.
Tôi cười nhạt, giọng đầy khinh khỉnh:
“Đi xin xỏ thì cũng phải có thái độ chứ. Cái bộ mặt cau có này là định dọa ai đấy?”
Trần Dương nghiến răng, cố kìm cơn giận:
“Những gì cô bảo tôi đều đã làm. Hôm nay, tôi có thể đi thăm mẹ không?”
Tôi khoanh tay, nhướng mày đầy thách thức:
“Nói năng cho tử tế vào. Gọi tôi một tiếng ‘tiểu thư’ đi đã.”
Mặt Trần Dương tức đến đỏ gay, nhưng cuối cùng vẫn phải bấm bụng, cắn răng mở miệng:
“Tiểu thư.”