Chương 6:
Tiêu Kỳ lo đến mức mồ hôi túa ra, vội rút điện thoại gọi cấp cứu. Nhưng tín hiệu trên núi quá yếu, cậu ấy giơ điện thoại lên cao, đi khắp nơi tìm sóng.
Tôi ngồi sụp xuống bên cạnh Lệ Thiệu Thương.
Nếu anh ấy xảy ra chuyện… tôi cũng không muốn sống nữa .
Ý nghĩ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu, đè nặng lên trái tim tôi .
Không được! Tôi phải kiên cường!
Hít sâu vài hơi, tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Nhớ lại những gì đã học về sơ cứu hồi còn đi học, tôi biết mình phải làm hồi sức tim phổi (CPR) cho anh.
Tôi chồng hai tay lên nhau, mười ngón đan chặt, khuỷu tay giữ thẳng, dồn lực từ thắt lưng, ấn mạnh liên tục lên phần xương ức dưới ngực anh.
Ngực anh nhấp nhô theo từng nhịp ấn.
Sau đó, tôi vội mở đường thở cho anh, lấy sạch bụi đất trong mũi và miệng, giữ chặt mũi anh rồi thực hiện hô hấp nhân tạo.
Hai lần thổi khí xong, tôi tiếp tục ép ngực.
Cánh tay tôi tê dại, mồ hôi vã ra, nhưng tôi không dám dừng lại.
Ba phút trôi qua—
Lệ Thiệu Thương bỗng khẽ ho, hơi thở yếu ớt nhưng đã trở lại !
A Huy và Tiêu Kỳ mừng rỡ hét lên:
“Anh ấy tỉnh rồi!”
“Cứu sống rồi!”
Cả người tôi như vừa trút được tảng đá ngàn cân .
Nhưng ngay sau đó, tôi chợt hoa mắt, người chao đảo…
Bịch! Tôi ngã xuống, hoàn toàn mất ý thức.
Lúc mở mắt ra, đã là năm tiếng sau .
Tôi đang nằm trên giường bệnh, tay truyền dịch.
Bên cạnh, Lệ Thiệu Thương nắm chặt tay tôi, đầu quấn băng gạc.
Tôi yếu ớt hỏi:”Cậu… có sao không?”
“Anh không sao, bác sĩ kiểm tra hết rồi . Chỉ trầy xước chút thôi, không có gì nghiêm trọng.”
Anh dịu dàng vuốt nhẹ trán tôi.
Tôi thầm nghĩ, quả nhiên là người khỏe như voi, nhanh hồi phục đến vậy.
Nghĩ lại… tất cả những chuyện này đều do tôi mà ra . Lẽ ra anh có thể yên ổn ngồi trong văn phòng, không cần phải lao vào nguy hiểm thế này.
Lệ Thiệu Thương khẽ nói:
“Em nghỉ ngơi đi, đừng chạy nhảy linh tinh nữa. Đang mang thai mà còn liều lĩnh thế…”
Tôi còn đang ngái ngủ, nhưng hai chữ”mang thai”vừa vang lên khiến tôi sững sờ .
“Cậu… cậu vừa nói gì?”
Lệ Thiệu Thương đặt tay lên bụng tôi, vẻ mặt nghiêm túc:
“Con của chúng ta đấy. Bác sĩ kiểm tra rồi, thai được năm tuần. Vậy mà em còn mang con chạy nhảy khắp nơi! Cũng may là em bé khỏe mạnh, nhưng từ giờ em phải cẩn thận hơn.”
Mọi chuyện quá sức kỳ diệu . Tôi cảm giác như anh đang đùa với mình .
“Cậu nói thật sao? Tôi… mang thai?”
Ở cái tuổi này, lại còn là người khó mang thai, tôi không dám tin nổi!
Lệ Thiệu Thương nhếch môi, đắc ý nói:
“Siêu âm đã thấy túi thai rồi, còn nghi ngờ gì nữa? Em tưởng anh là tay mơ chắc? Ngày nào cũng ở bên em không phải là vô ích đâu.”
Anh vẫn đang vênh váo, nhưng tôi không còn nghe lọt tai nữa.
Tôi chưa bao giờ dám mơ rằng mình sẽ có con với Lệ Thiệu Thương .
Vậy ra… mấy ngày nay tôi mất khẩu vị, buồn ngủ, chóng mặt… hóa ra đều là do ốm nghén?
Tôi cứ tưởng mình già rồi, sức khỏe xuống dốc…
Lệ Thiệu Thương cúi xuống hôn nhẹ mu bàn tay tôi, giọng trầm xuống, nửa đùa nửa dọa:
“Còn dám ôm bụng mà bỏ trốn nữa xem? Dù em có chạy đến chân trời góc bể, anh cũng sẽ đuổi theo.”
Mắt tôi chợt cay xè.
Hình ảnh Lệ Thiệu Thương bất tỉnh trong đống đất đá khi nãy vẫn hiện rõ mồn một trong đầu tôi .
Suýt chút nữa… tôi đã mất anh mãi mãi.
Vậy mà bây giờ, không chỉ anh bình an vô sự, mà ông trời còn ban cho tôi một điều kỳ diệu thế này .
Sự may mắn này quá lớn lao, tôi làm sao dám không trân trọng?
Tôi rưng rưnG nước mắt, siết chặt tay anh .
“Em không đi nữa… Ở đâu cũng không đi…”
Dù không có đứa bé này, tôi cũng sẽ không rời xa anh nữa.
Trong hoàn cảnh hiểm nguy nhất, anh đã xả thân cứu tôi. Tôi không bao giờ nghi ngờ tình cảm của anh dành cho mình.
Dù sau này có ngày tháng phai nhạt, dù cuộc sống có trở nên bình lặng, tôi cũng sẽ đủ dũng cảm để đối mặt.
– Hết –