Thế Thân Này Không Dễ Bắt Nạt

Chương 8



Chương 8:

Sau bao nhiêu sóng gió, Bạch Sơ Nhiên và Lục Trạch đường ai nấy về rồi lại quay về chung một đường .

Lục San San sau khi biết chính mình là nguyên nhân gây ra hiểu lầm, đã đích thân đến xin lỗi, khóc như mưa, suýt nữa đòi lấy cái chết để chuộc tội .

Vài ngày sau, tôi chủ động tìm Lục Trạch, đề nghị chấm dứt hợp đồng .

Lúc đó, anh ta đang ôm con trai mình, cười như một thằng ngốc.

“Nhờ có cô, tôi và Chú Nhiên mới có thể quay lại với nhau. Tôi thực sự cảm ơn cô.”

Tôi khoanh tay, nhướn mày:

“Cảm ơn bằng miệng thôi à?”

Lục Trạch cười:

“Ngoài khoản thanh toán còn lại, tôi sẽ thêm một triệu tệ nữa để cảm ơn cô.”

“Biết điều đấy!”

Giữa tôi và Lục Trạch chỉ có mối quan hệ làm thuê.

Tiền mới là thứ tôi thật sự cần.

Khoản tiền lớn sắp về, tôi vui đến mức mấy ngày liền không ngủ được .

Vì khoản hơn một triệu tệ không thể chuyển khoản qua điện thoại, nên tôi phải đến ngân hàng trực tiếp .

Ai mà ngờ, vừa đứng đợi xe ở ngã tư, tôi bị bắt cóc .

Bọn bắt cóc rất chuyên nghiệp, trùm bao tải lên đầu tôi.

Ban đầu tôi còn giãy giụa được, nhưng xung quanh tối om, chán quá nên ngủ luôn .

Kết quả là, bọn chúng khiêng tôi đi thật.

Không biết đã qua bao lâu, tôi đang mơ đếm tiền thì bị ai đó đánh thức .

Mở mắt ra, mấy gương mặt quen quen xuất hiện trước mặt.

Là đám lưu manh từng đến nhà họ Lục gây rối!

Sau khi bị tôi dọa chạy mất dép, chúng biến mất một thời gian, ai ngờ bây giờ lại chui ra từ xó nào không biết .

Tên đầu sỏ đeo mặt nạ, định che giấu danh tính.

Tiếc là cái mặt nạ quá cùi bắp, tôi nhận ra ngay lập tức.

“Cô biết tôi là ai không?” hắn hỏi.

Tôi gật đầu:

“Biết chứ, anh ‘Jiji’ mà.”

Jiji chính là thằng suýt bị tôi đè ra đo kích thước chỗ đó lần trước.

Đàn ông các anh khó hiểu thật sự!

Nghe thấy cái tên đó, Jiji giật mình đưa tay che chỗ hiểm .

Xem ra lần trước bị dọa sợ không ít .

Tôi lười phản ứng, phất tay:

“Thôi được rồi, chuyện đo đạc để sau. Để tôi ngủ tiếp đã.”

Lúc nãy tôi đang mơ đếm tiền, vừa đếm đến đoạn cao trào!

Dù Ngọc Hoàng đại đế đến, cũng không ai được phép làm phiền tôi!

Vừa nhắm mắt, chuẩn bị quay lại giấc mơ, Jiji đá mạnh vào cái nồi trên đất .

Đinh đong xoảng!

Tôi giật bắn mình .

Jiji vẫn giữ thái độ hống hách:

“Cô còn dám ngủ à?! Tôi đã điều tra kỹ rồi, cô là Bạch Sơ Nhiên, bạn gái của Lục Trạch! Bây giờ cô nằm trong tay tôi, muốn bao nhiêu tiền nhà họ Lục cũng phải ngoan ngoãn đưa ra!”

Mẹ nó.

Cạn lời.

Bọn này bắt nhầm người rồi!

Tôi mà là Bạch Sơ Nhiên á?!

Mù hết rồi à?!

Còn dám phá giấc mơ đếm tiền của tôi nữa!

Tôi thật sự nổi điên rồi.

“Jiji” vẫn tiếp tục vênh váo:

“Lát nữa tôi gọi điện đòi năm mươi triệu trước, rồi sẽ…”

Cái gì?!

Tôi vất vả lắm mới kiếm được ba mươi triệu, thế mà thằng này dám hét giá năm mươi triệu?!

Tức đến mức tôi bật dậy, đá gãy chân ghế, thoát khỏi dây trói.

Túm cổ áo Jiji, lắc như lắc chanh.

“Bao nhiêu? Anh vừa nói bao nhiêu cơ?!”

Cả đám nhanh chóng bao vây tôi, mặt mũi căng thẳng.

“Chúng tôi đông người thế này, chẳng lẽ lại sợ cô một mình?!”

Tôi phát điên ngay tại chỗ!

Các ông không thể tưởng tượng nổi, một người mấy ngày không ngủ, vừa mới chợp mắt được tí mà bị đánh thức giữa chừng sẽ điên cuồng đến mức nào đâu!

Tôi chộp lấy một cây sắt trên sàn, vung loạn xạ, bò sát đất, tóc tai bù xù, che nửa mặt, chỉ lộ ra một con mắt long sòng sọc .

“Giết hết! Đứa nào đến tao cho đi một đứa! Cùng nhau chôn chung nhé! HAHAHAHA…”

Vừa hét vừa vung ống sắt đập mạnh vào ghế.

RẦM!

Chiếc ghế nát vụn ngay lập tức.

Cả đám đứng chết trân, nhìn tôi như nhìn thấy mẹ mìn thoát xác .

“Điên rồi! Điên thật rồi! Chạy mau!!”

Bọn chúng vứt hết đồ đạc, bỏ chạy tán loạn như gặp quỷ.

Vừa định lao ra cửa, tôi bật dậy khóa cửa lại .

Lườm qua khe tóc, cười khúc khích, ánh mắt đảo qua từng đứa một.

“Kakaka… các người bị tôi bao vây rồi.”

Mấy tên du côn tái mét mặt, co ro run rẩy như cún mắc mưa .

Jiji ngồi phệt xuống đất, tôi túm cổ áo xách hắn lên .

“Chạy cái gì? Tôi có làm gì đâu, chỉ muốn trò chuyện với anh em thôi mà.”

“Chúng… chúng tôi không muốn làm anh em với cô, được không?”

Tôi lôi từ trong túi ra một con dao, nghiêng đầu cười nhẹ.

“Vậy làm chị em nhé?”

“Jiji” khóc ròng.

“Chị ơi, em sai rồi! Em sẽ cho người đưa chị về ngay, còn bồi thường xin lỗi nữa!”

Tôi không về.

Tôi còn chưa chơi đủ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.