Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Tổng Tài

2



03.

Lâm Viễn đã nhịn suốt hai tháng trời, đến khi phát hiện ra tôi nghe được tiếng lòng của anh ta thì thôi rồi, không còn biết kiêng nể là gì, suốt ngày lèm bèm không ngớt.

 

“Cô là vợ tôi à? Hình như tên là Lý Mộng Đình thì phải?”

 

“Lý Mộng Đình là em gái cùng cha khác mẹ của tôi, còn tôi là em gái của cô ta – Lý Ngũ.”

 

“À, tôi từng gặp chị cô rồi, suốt ngày nói nhảm. May quá, không phải cô ta gả tới. Cái thể loại trà xanh tâm cơ đó, tôi không thích.”

 

Nói người khác nói nhảm?

 

Thế còn ai đó ba hoa suốt hai tháng qua thì là gì?!

 

Tôi trừng mắt nhìn anh ta, còn chưa kịp đáp trả thì đã nghe thấy tiếng rên rỉ đầy ai oán.

 

“Cô giúp tôi một việc nữa được không?” Giọng anh ta run run: “Xem giúp tôi cái mông xem có phải bị muỗi đốt không? Sao mà ngứa thế này!”

 

Tôi liếc nhìn người đàn ông đang nằm trên giường.

 

Da trắng, nét mặt nghiêm túc, giữa hai lông mày còn hằn hai nếp nhăn nhẹ, chắc do suốt ngày cau có mà thành.

 

Tôi đỏ mặt trước cái yêu cầu hết sức… khó nói này. “Lần cuối cùng thôi đấy.”

 

“Chúng ta chẳng phải vợ chồng sao, chỉ nhìn cái mông thôi mà…”

 

“Lâm Viễn!”

 

“Rồi rồi, lần cuối cùng! Chứ tôi cũng đâu có thích thế này, sau này cô có cầu xin cũng đừng hòng nhé…”

 

Tôi không thèm nghe nữa, giật chăn của anh ta ra.

 

Sau khi cởi áo bệnh nhân, mới phát hiện da anh ta trắng bóc do nằm viện lâu ngày.

 

“Không phải ở đó.”

 

“Xuống chút nữa, vẫn chưa đúng.”

 

Hết cách, tôi đành kéo xuống thêm chút nữa, cúi đầu quan sát kỹ.

 

Đúng lúc này, “cạch” một tiếng, cửa phòng mở ra.

 

Tôi ngước lên, chạm ngay ánh mắt tràn đầy kinh ngạc của mẹ Lâm Viễn.

 

Thậm chí, tay tôi vẫn còn đang đặt trên mông anh ta.

 

Dù có mặt dày đến mấy cũng không chịu nổi! Tôi cuống quýt thanh minh: “Dì, khoan đã! Không phải như dì nghĩ đâu!”

 

Mặt mẹ Lâm đỏ bừng, ho khan: “Mẹ hiểu mà, mẹ hiểu hết.”

 

Không!

 

Dì ơi, dì không hiểu đâu!

 

Lâm Viễn tất nhiên chẳng nhìn thấy gì, vẫn hồn nhiên giục giã: “Sao dừng lại thế? Tôi ngứa lắm, nhanh lên đi…”

04.

Sau vụ “bắt gian giữa ban ngày” ấy, mẹ Lâm bỗng đối xử với tôi vô cùng tốt.

 

Bà không chỉ mua cho tôi dây chuyền vàng, túi xách hàng hiệu mà còn thỉnh thoảng lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Lâm gia chúng ta có lỗi với con quá.”

 

Ủa? Tôi bị oan cơ mà, sao lại thành ra thế này?!

 

Chưa hết, bác sĩ điều trị cũng đích thân tìm tôi nói chuyện.

 

“Tỷ lệ tỉnh lại của Lâm Viễn rất cao, sau này hai người xxx cũng không có ảnh hưởng gì. Nhưng giai đoạn này… cần hết sức kiềm chế.”

 

Kiềm chế? Kiềm chế cái gì? Tôi chỉ xem giúp cái mông bị muỗi đốt thôi mà, sao lại thành ra chuyện gì thế này?!

 

Lúc tôi trở lại phòng bệnh, vừa đẩy cửa vào đã thấy kẻ tội đồ kia vùng vằng.

 

“Sao cô đi lâu thế? Ở một mình chán chết đi được.”

 

Tôi lười đôi co với anh ta, cầm túi định rời đi.

 

Anh ta lẩm bẩm: “Hay là tối nay cô ở lại đi? Đám y tá ngáy to quá, tôi ngủ không nổi.”

 

“Anh tự ngủ một mình đi.”

 

“Không được, bệnh viện âm khí nặng lắm, ở một mình sợ lắm.”

 

Thái dương tôi giật giật. “Trước kia anh cũng thế à?”

 

“Trước nào?”

 

“Cô nói linh tinh gì thế?”

 

Lâm Viễn im lặng vài giây, rồi thở dài: “Tôi là một cậu bé vui vẻ, yêu đời. Cô nghĩ xem, có mấy người bị hôn mê hai tháng trời mà vẫn vui vẻ như tôi?”

 

Nói xong, anh ta đắc ý nhìn tôi: “Tôi đẹp trai, tính cách lại tốt, cô làm vợ tôi mà không thấy hạnh phúc sao?”

 

Ha ha, đúng là mắt nhìn của tôi hơi bị kém thật.

 

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn quyết định ở lại đêm nay.

 

Không phải vì Lâm Viễn, mà là vì mẹ Lâm đã cho tôi quá nhiều thứ, tôi không muốn nhận mà không đáp lại chút gì.

 

Vậy mà khi biết tôi ở lại, tên kia lại… thẹn thùng!?

 

Anh ta lí nhí: “Vậy đây có được coi là đêm tân hôn của chúng ta không?”

 

“Đây là lần đầu tiên của tôi, cô nhớ thông cảm nhé…”

 

Tôi nhìn chằm chằm người đàn ông nằm trên giường, anh ta quên mất mình đang là người thực vật rồi à?!

 

Tối hôm ấy, tôi nằm cạnh Lâm Viễn mà trằn trọc không ngủ được.

 

Tình hình của Lâm gia có vẻ không ổn.

 

Vụ tai nạn của Lâm Viễn đã khiến cổ phiếu công ty lao dốc, các dự án hợp tác bị đình chỉ.

 

Mấy công ty đối thủ thừa cơ giẫm đạp, hòng tiêu diệt hoàn toàn Lâm gia – và cả gia đình nguyên chủ.

 

Theo đúng cốt truyện, sau khi tỉnh lại, Lâm Viễn sẽ làm hai việc:

 

Thứ nhất, tống tôi lên bàn thờ.

 

Thứ hai, đá bay Lý gia.

 

Tôi bất giác rùng mình, quay sang nhìn Lâm Viễn đang ngủ say, lòng đầy bất an.

 

Không lẽ… anh ta thực sự sẽ g i ế t tôi sao?!

 

Lâm Viễn bỗng mở mắt, bắt gặp ánh mắt căng thẳng của tôi, liền nhướng mày hỏi:

 

“Tôi đẹp trai đến mức cô không thể rời mắt à?”

 

“Cô có muốn… chạm vào tôi không?”

 

Tôi lập tức nhìn đi chỗ khác: “Không cần, cảm ơn.”

 

Từ hôm ấy, mẹ Lâm cũng ít đến bệnh viện hơn.

 

Không cần nghĩ cũng biết, tình hình công ty ngày càng nguy cấp.

 

Mọi chuyện vẫn đang đi đúng hướng theo nguyên tác.

 

Càng như vậy, tôi càng thấy hoảng.

 

Tôi dốc hết sức chăm sóc Lâm Viễn mỗi ngày, vì tôi sợ nếu làm anh ta khó chịu, anh ta sẽ thực sự tiễn tôi “offline”.

 

Nhưng tôi đâu ngờ, dù cẩn thận thế nào, vẫn dính họa từ trên trời rơi xuống.

 

Một nhà truyền thông đã đến bệnh viện điều tra, vô tình biết được tôi đang chăm sóc người chồng thực vật của mình.

 

Hôm sau, tổng biên tập xúc động viết ngay một bài phóng sự với tiêu đề:  “Cặp vợ chồng trẻ gặp tai nạn, người vợ thủy chung, tận tụy chăm sóc chồng thực vật.”

 

Bài báo kịch liệt lên án tình trạng kết hôn – ly hôn chớp nhoáng của giới trẻ, đồng thời ca ngợi tôi và Lâm Viễn có tình yêu “bền chặt như bàn thạch”.

 

Mới đầu, tôi cũng không nghĩ gì.

 

Nhưng một bức ảnh nào đó bị chụp lén rồi lan truyền…

 

Trong ảnh, tôi ngồi bên giường bệnh, ánh nắng chiếu rọi, trông yên bình như một bộ phim lãng mạn.

 

Ngay lập tức, cư dân mạng bùng nổ!

 

#Lâm_Viễn_kết_hôn

 

#Lâm_Viễn_trở_thành_người_thực_vật

 

Cả hai từ khóa đều đứng top hot search.

 

Nhìn chữ “bạo” to đùng sau tiêu đề, tôi hoàn toàn chết lặng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.