Trầm Luân Vì Em

Chương 5



Chương 5:

Anh quay phim cười hề hề:

 

“Cắt gì mà cắt? Phải để mọi người chứng kiến mối tình trắc trở này chứ! Thôi, tạm dừng quay, nhường không gian cho tình yêu chưa đến muộn.”

 

Trước khi đi, anh ta còn tiện mồm buông thêm câu chốt hạ:

 

“Hai người làm thế nào mà đỗ vào trường chúng ta vậy?”

 

Tôi không biết! Tôi không biết gì hết!!!

 

Tôi và Lục Trầm nhìn nhau rất lâu, rồi cả hai cùng phá lên cười.

 

Anh bỗng nhiên dịu dàng, định nắm tay tôi nhưng lại ngập ngừng, không dám.

 

Rồi anh hỏi, giọng trầm trầm:

 

“Nhậm Hi, tôi có thể theo đuổi em không?”

 

Tôi nhớ đến cô em gái hôm trước mặc áo khoác của anh, trong lòng hơi lấn cấn.

 

Anh lập tức giải thích:

 

“Đừng nghĩ nhiều, cô ấy có bạn trai rồi. Hôm đó đau bụng nên tôi chỉ cho mượn áo tạm thôi. Tôi là ‘ông hoàng ế’ chứ có nghĩ gì đâu.”

 

Anh dừng một chút, ánh mắt sáng lên như vừa phát hiện ra điều gì thú vị:

 

“Khoan, thế nên hôm đó em ghen à? Vì thế mới suốt ngày kiếm cớ gây sự với tôi?”

 

Được rồi, tôi thừa nhận là có chút ghen.

 

Nhưng tôi không nói. Tôi chỉ liếc mắt nhìn xuống bụng anh.

 

Anh lập tức hiểu ý, nhướng mày:

 

“Muốn sờ cơ bụng à?”

 

Rồi anh cười gian:

 

“Sờ đi, nhưng với một điều kiện… phải để tôi theo đuổi em.”

 

Tôi giả vờ ho khan:

 

“Tiến độ nhanh quá rồi, em không phải kiểu người như vậy.”

 

Thấy tôi còn ngại ngùng, anh thẳng thừng cầm tay tôi đặt lên bụng mình, qua lớp áo.

 

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì anh đã chêm thêm một câu khiến tôi á khẩu:

 

“Kiểm tra hàng đi.”

 

Lời nói hợp lý đến lạ, thế là tôi làm ngay điều một người chính trực nên làm.

 

Tay tôi luồn vào trong áo anh.

 

Trời đất quỷ thần ơi, không trách tôi nhớ mãi nhiều năm, cảm giác đúng là đỉnh thật sự!

 

Anh nở nụ cười đầy đắc thắng:

 

“Sờ cơ bụng rồi, giờ phải để tôi theo đuổi em.”

 

Tôi giả bộ nghiêm túc hai giây, rồi gật đầu:

 

“Được.”

 

Thế là anh chính thức bắt đầu theo đuổi tôi.

 

Lo cho tôi từng bữa ăn, rồi tặng quà cáp đủ thứ.

 

Nói chung cách theo đuổi cũng không có gì đặc biệt, chẳng khác gì người thường.

 

Nhưng đời không như là mơ…

 

Ông khóa trên đúng là không có tình người, cắt nguyên đoạn video lần trước đăng lên tài khoản của câu lạc bộ tin tức.

 

Kết quả là, chúng tôi lại nổi như cồn.

 

Bên dưới video, bình luận tới tấp:

 

“Tôi biết ngay hai người này có gì đó mà!”

 

“Cười xỉu, hai học bá này mà cũng thành ra thế này á?”

 

“Tình yêu giữa đại sư Như Không và Tiểu Lục ca đây mà.”

 

Thậm chí có kẻ còn troll trắng trợn, cố ý nhại lại câu “Tiểu Nhậm ca”, gọi Lục Trầm thành “Tiểu Lục ca.”

 

Kể từ hôm đó, Lục Trầm thường xuyên đi học cùng tôi.

 

Và đám bạn cùng lớp tôi lại có dịp cà khịa:

 

“Chà! Tiểu Lục ca lại đến kìa.”

 

“Lần sau tôi cũng sẽ hẹn bạn gái ‘đỉnh cao gặp nhau’, rồi cùng cô ấy đi thi lấy giải.”

 

“Cậu không nên đến đây đâu, Tiểu Lục ca, mau đi dỗ cậu em vợ đi kìa!”

 

 

Bị trêu nhiều quá, anh chỉ biết đưa tay lên xoa trán, cười khổ.

 

Thực ra anh sợ nhất… Nhậm Việt nổi điên tìm đến.

 

Sau khi sờ đến 99+ lần cơ bụng…

 

Lục Trầm lại cố tình trêu tôi:

 

“Trời vào thu rồi, có muốn dưỡng môi không?”

 

Trời ạ! Tôi lại nghe nhầm, cứ tưởng anh bảo:

 

“Trời vào thu rồi, có muốn vào động phòng không?!”

 

Nhưng mà… nhìn đôi môi đỏ mọng kia, tôi nghĩ dưỡng môi cũng là một ý kiến không tệ.

 

Thế là dưới tán cây, hai đứa tôi hôn nhau đến quên cả trời đất.

 

Sau khi hôn thêm 99+ lần nữa, anh lôi ra một chiếc thẻ ngân hàng, nhét vào tay tôi.

 

Anh nghiêm túc nói:

 

“Cơ bụng gì đó có lẽ không giữ được trái tim em, nhưng chăm chỉ kiếm tiền thì chắc chắn được.”

 

Tôi cứ tưởng anh nói đùa.

 

Kết quả, khi kiểm tra tài khoản, tôi choáng váng tận óc

 

Bằng tuổi tôi mà số tiền anh kiếm được… nhiều đến đáng sợ .

 

Tôi há hốc mồm:

 

“Nhà anh có mỏ à?”

 

Tôi biết điều kiện gia đình anh tốt, nhưng không ngờ lại giàu đến mức này .

 

Anh cười cười:

 

“Muốn kế thừa không?”

 

Tôi gật đầu không chút do dự:

 

“Muốn.”

 

Anh lại cúi xuống hôn tôi, rồi thì thầm bên tai:

 

“Vậy chụp một tấm ảnh, đăng lên story nhé.”

 

Vậy là chúng tôi chính thức công khai .

 

Tất nhiên là… chặn ngay Nhậm Việt và Dương Kỳ.

 

Chủ yếu là vì Nhậm Việt, tôi thật sự hơi sợ cậu ấy.

 

Vả lại, dạo này cũng bận, không có thời gian đối phó với họ.

 

Nhưng tôi phát hiện ra một chuyện.

 

Lục Trầm dạo này… đang âm thầm luyện tửu lượng.

 

Anh giấu rất kỹ, ban đầu tôi chẳng hề hay biết .

 

Cho đến một hôm, anh uống say quắc cần câu, bạn cùng phòng phải lôi anh về căn hộ thuê rồi gọi tôi qua chăm sóc.

 

Anh đang ngủ say, nửa đêm tỉnh dậy thấy tôi, bỗng cười tít mắt như trẻ con:

 

“Em đến đây làm gì?”

 

Tôi đang bận chỉnh bài, liếc anh một cái:

 

“Bạn cùng phòng anh gọi em ới.”

 

Anh bắt đầu giải thích lý do mình uống rượu.

 

Nhưng tôi còn bận làm việc, chỉ đáp lại qua loa.

 

Thế là anh giãy nảy:

 

“Có phải em không còn thấy anh hấp dẫn nữa không?”

 

Nói rồi, anh kéo áo ngủ, định khoe cơ bụng.

 

Nhưng vừa cởi ra, anh sững người .

 

Khoan đã… ai thay đồ cho anh?

 

Anh lập tức nhìn tôi:

 

“Ai thay đồ cho anh?”

 

Tôi thản nhiên đáp:

 

“Em đấy.”

 

Mặt anh thoáng đỏ lên, nhưng khóe môi lại hơi cong, như thể vừa được hời to:

 

“Em có thấy gì không?”

 

Tôi chớp mắt, lắc đầu rất vô tội .

 

Anh cười càng sâu hơn, đột nhiên nói một câu chẳng hiểu ra sao:

 

“Hơi nóng, anh đi tắm đây.”

 

Lúc bước ra, anh chỉ quấn hờ chiếc khăn tắm, để lộ đường nét sexy đến khó tả của cơ bụng và phần thân dưới.

 

Nhưng điều đáng nói là… anh cứ lượn qua lượn lại ngay trước mặt tôi!

 

Như thể sợ tôi không nhìn thấy.

 

Thậm chí còn vô cùng nghiêm túc mà nói:

 

“Hôm nay nước khác lắm, em có muốn tắm không?”

 

 

Trời đất.

 

Tôi ngốc thật, còn tin lời anh.

 

Kết quả là…

 

Có người đầm đìa mồ hôi.

 

Có người… nước mắt giàn giụa.

 

### Tết năm ấy

 

Lục Trầm hẹn Nhậm Việt ra ngoài để xin lỗi .

 

Ngày gặp mặt, oán khí trên người Nhậm Việt còn nặng hơn cả… oan hồn nghìn năm chưa được siêu thoát .

 

Cậu ấy gào lên ngay khi thấy mặt anh:

 

“Tôi đã bảo mà! Sao tự nhiên tôi lại vô duyên vô cớ bị hành hạ thế này?!”

 

Lục Trầm cười xòa, giơ tay đầu hàng, xin lỗi liên tục:

 

“Đều là lỗi của anh, muốn xử thế nào cũng được, tiểu cậu em vợ à.”

 

Cuối cùng, anh giúp Nhậm Việt thắng hai trận bóng, sau đó bị ép uống đến mức… nôn sạch ra .

 

Nhậm Việt lúc này mới tạm nguôi, miễn cưỡng gọi một tiếng:

 

“Lục ca.”

 

Nhưng chưa xong!

 

“Muốn tôi gọi anh là anh rể á? Còn phải uống thêm một két nữa!”

 

Lục Trầm lắc lắc đầu, cố giữ tỉnh táo, nghiến răng nghiến lợi:

 

“Uống thì uống! Anh nhất định phải làm anh rể em!”

 

Tôi vội vàng can ngăn:

 

“Đủ rồi, heo.”

 

Lục Trầm đang gục trên vai tôi bỗng lừ đừ ngẩng đầu, mắt long lanh:

 

“Vợ ơi, em cũng gọi anh là heo được không?”

 

Nhậm Việt cười đến điên dại, rồi ngay sau đó lại tức sôi máu, chỉ thẳng mặt anh quát:

 

“Cướp chị tôi thì thôi đi, giờ còn định cướp luôn cả cái tên tôi nữa à?!”

 

 

 

Tôi cảm thấy hơi xúc động .

 

Tôi và Nhậm Việt, từ nhỏ đã thân nhau như hình với bóng .

 

Mỗi lần tôi gây chuyện, cậu ấy luôn là người đứng ra chịu đòn thay tôi .

 

Thế nên… tôi thích cậu ấy, cũng là điều dễ hiểu.

 

Sau này, trong đám cưới của tôi và Lục Trầm, người khóc to nhất chính là Nhậm Việt .

 

Cậu ấy lôi cả họ hàng kéo đến, đứng chắn ngay cửa đón dâu, tay chống nạnh tuyên bố:

 

“Thấy đông chưa? Biết mình có chịu nổi đòn không?”

 

Lục Trầm móc ra một xấp giấy cam kết đã chuẩn bị sẵn, lại chìa ra chiếc ví chỉ còn đúng mấy chục nghìn .

 

Hai người đàn ông, rơi vào một cuộc đối đầu không lời …

 

Thi xem ai thương tôi hơn .

 

Nhìn cảnh ấy, tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

 

Tôi đúng là số hưởng!

 

Lục Trầm ôm chặt tôi, trước mặt Nhậm Việt, trịnh trọng thề thốt:

 

“Chúng tôi sẽ cùng nhau vượt qua mọi ngọn núi, biển cả, và nắm tay nhau trên từng đỉnh cao!”

 

 

*Phiên ngoại của Lục Trầm *

 

Nhậm Hi lại tỏ tình với tôi .

 

Lần này… còn trước mặt bao nhiêu em gái khóa dưới .

 

Chắc lần này cô ấy nghiêm túc rồi chứ nhỉ?

 

Nhớ lần trước cô ấy tỏ tình xong, có người hỏi gu đàn ông của cô ấy.

 

Cô ấy mô tả một loạt đặc điểm…

 

Không có lấy một điểm nào giống tôi!

 

Sau đó còn bơ tôi luôn, chẳng buồn nói chuyện.

 

Lúc ấy tôi thật sự tưởng cô ấy không thích tôi .

 

Ai mà ngờ…

 

Cô ấy lại tỏ tình lần nữa?

 

Vẫn thích tôi sao?

 

Nhổ toẹt!

 

Lần đó bị cho leo cây đau điếng!

 

Hẹn tám giờ ở tháp Đỉnh Phong.

 

Tôi còn định tạo bất ngờ, bao trọn cáp treo lên trước chuẩn bị.

 

Kết quả thì sao?

 

Người ta vì thích một thằng khác mà lao đầu vào học hành chăm chỉ!

 

Cô ấy có biết cảm giác vừa trang trí xong hiện trường, chưa kịp bắt đầu đã sụp đổ là như nào không?!

 

Chỉ có thể nói…

 

Đáng đời tôi.

 

Hôm đó tôi còn định ra sân bóng thể hiện, làm vài động tác đẹp mắt, biết đâu cô ấy sẽ đổi ý .

 

Kết quả…

 

Cô ấy âu yếm gọi người khác là “heo.”

 

Tôi thu dọn sách vở, chẳng hiểu sao cũng buột miệng lẩm bẩm:

 

“Tôi cũng thích em.”

 

 

 

Học chung một trường đại học…

 

Vốn dĩ đã nằm trong dự tính.

 

Sau này, tôi chứng kiến nỗ lực và thành tựu của cô ấy .

 

Cũng đã từng thấy cô ấy khóc, nhưng cô ấy lại tìm chị khóa trên, chứ không phải tôi .

 

 

Nhậm Hi, đừng sợ.

 

Sẽ luôn có một người đồng hành cùng em bước tiếp .

 

Tôi sẽ đợi em.

 

 

 

Cuối cùng, khi biết sự thật …

 

Tôi chẳng muốn nói gì nữa.

 

Chỉ có thể nói…

 

Tôi đúng là “con heo” chính hiệu.

 

-Hoàn-


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.