Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Chương 6



Xe chạy dọc theo con đường núi quanh co, cuối cùng dừng lại ở một khoảng đất trống giữa sườn núi.

 

Lục Tiêu nắm tay tôi, kéo tôi đi qua một rừng cây.

 

Khi ánh sáng xuyên qua tán lá, trước mắt tôi là một cánh đồng hoa bách hợp rộng lớn.

 

Anh ôm lấy vai tôi, ánh mắt sâu thẳm và chân thành: “Em từng nói em thích hoa bách hợp nhất. Trước khi về nước, anh đã nhờ người trồng chúng ở đây. Thích không?”

 

Tim tôi đập thình thịch không thể kiểm soát, trong mắt tràn đầy sắc hồng lãng mạn: “Anh đã sớm…”

 

“Anh đã sớm thích em rồi.”

 

Anh lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, quỳ một gối xuống:

 

“Đường Tâm Điềm, em có nguyện ý lấy anh không?”

 

Màn cầu hôn hoành tráng khiến tâm trạng tôi từ vực thẳm bay thẳng lên mây.

 

Tôi che miệng, cố kìm nén cảm xúc, rồi mạnh mẽ gật đầu.

 

Anh đeo nhẫn cho tôi, chúng tôi ôm hôn nhau giữa biển hoa bách hợp.

 

Tôi giơ tay, ngắm nhìn chiếc nhẫn lấp lánh: “Anh mua từ khi nào vậy?”

 

Ánh mắt anh lướt qua gương mặt tôi: “Sau khi mẹ anh nói chúng ta đăng ký kết hôn.”

 

“Vậy anh thích em từ bao giờ?” Tôi truy hỏi đến cùng.

 

“Không nhớ rõ nữa, chắc là do xem ảnh tự sướng trên WeChat của em nhiều quá, đầu óc toàn là em.”

 

“Nghe như bị trúng độc vậy.” Tôi tựa vào vai anh.

 

Anh siết chặt tay tôi, mười ngón tay đan vào nhau, cười dịu dàng:

 

“Không, là nghiện mất rồi.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.