Yêu Nhau Lắm, Cắn Nhau Hoài

Chương 9



Sau đó, tôi lê bước vào văn phòng sếp, cảm giác như thư sinh bị hồ ly tinh hút sạch tinh khí.

 

Sếp nhìn tôi đầy quan tâm: “Em ổn không?”

 

Tôi lườm hai cái tên tiểu quỷ kia. Nhìn qua cũng biết chúng nó thông đồng với nhau diễn kịch!

 

Tôi hừ lạnh: “Không sao cả, chỉ là tối nay chắc em phải khao cả văn phòng một bữa to để chuộc tội rồi.”

 

Sếp cười rạng rỡ:  “Dùng thẻ của anh mà quẹt.”

 

Cháu trai chớp chớp mắt, ngây thơ hỏi:  “Cậu ơi, giờ cậu giao tài chính cho mợ quản rồi ạ?”

 

Sếp xoa đầu nhóc con, thản nhiên đáp: “Ừ, về sau mợ cháu quản tiền, cậu cũng yên tâm hơn.”

 

Ngày Quốc khánh, tôi và sếp đi đăng ký kết hôn. Nhìn chằm chằm vào tờ giấy chứng nhận, tôi vẫn chưa tin nổi.

 

Tôi… kết hôn rồi? Mà lại còn là kết hôn với sếp á?

 

Tôi quay sang nhìn anh ấy. Anh thì trưng ra vẻ mặt bình tĩnh như thể đây là chuyện hiển nhiên. Bỗng dưng tôi cảm thấy khó chịu. Hừ, đúng là đàn ông, có được rồi là lập tức coi nhẹ!

 

Tối đó, tôi tắm rửa xong bước ra, đã thấy sếp ngồi sẵn trên giường, vỗ vỗ xuống nệm, mặt đầy mong chờ:  “Vợ yêu, chờ em lâu lắm rồi.”

 

Tôi: “…”

 

Trước khi cưới, tôi cứ tưởng cuộc sống hào môn sẽ là:

 

– Không được đi làm, suốt ngày ở nhà

– Bị mẹ chồng soi mói, xét nét từng tí một

– Bề ngoài hào nhoáng, nhưng sau lưng là nước mắt chảy dài

 

Nhưng thực tế thì…

 

Hôm nay lại là một ngày cùng mẹ chồng tập nhảy dây.

 

“Con dâu nhảy chậm thôi, mẹ theo không kịp!” Mẹ chồng tôi vừa nói vừa cố đuổi theo tôi không chịu thua.

 

Tập thể dục xong, hai mẹ con tắm rửa sạch sẽ, rồi nằm dài trên sofa.

 

Mẹ chồng bỗng thở dài:  “Thèm ăn tôm hùm đất quá.”

 

Tôi gật gù:  “Con cũng vậy.”

 

Hai mẹ con nhìn nhau. Một giây sau, mẹ chồng hưng phấn vỗ đùi:

 

“Đi thôi! Nhân lúc ba con và chồng con không ở nhà, chúng ta tranh thủ làm một chầu no nê!”

 

“Đi đi đi!”

 

Kết quả, tối đó ba chồng và chồng tôi phải chia nhau đi đón hai con ma men từ quán nhậu về.

Sau khi kết hôn, ngoài việc có thêm một ông chồng biết giữ ấm giường và dọn sang nhà rộng hơn, cuộc sống của tôi vẫn không có gì thay đổi.

 

Tôi vẫn đi làm, vẫn làm trợ lý của sếp.

 

Chỉ là… có chút khác biệt.

 

Mỗi lần báo cáo lịch trình xong, sếp đặt bút xuống, than thở:  “Aizz, tay anh mỏi quá.”

 

Tôi: “Để em xoa bóp cho.”

 

Anh ấy gật gù, rồi lại tiếp tục:  “Ai da, chân anh cũng mỏi quá.”

 

“Để em xoa cho anh.”

 

Đôi mắt anh sáng rực:  “Miệng anh cũng mỏi quá.”

 

Tôi lập tức vung tay tát yêu một cái:  “Anh nghĩ em ngốc à?”

 

Vì tôi và sếp suốt ngày tình tứ trước mặt đồng nghiệp, bọn họ cực kỳ bất mãn, đồng loạt yêu cầu chúng tôi ngừng ngay hành vi “rải cơm chó” này lại.

 

Tôi dĩ nhiên là vui vẻ đồng ý hai tay!

 

Nhưng sếp…

 

Bề ngoài thì gật đầu, nhưng sau đó lại đi khắp nơi khoe khoang tình cảm của hai đứa.

 

Tôi tiễn đối tác ra về, sếp đứng trước bàn làm việc của tôi, cười đầy cưng chiều:  “Trợ lý Hứa đáng yêu quá đi!”

 

Đồng nghiệp: 🤢

 

Mặt tôi đỏ bừng bừng, chỉ muốn đá anh ấy một phát về phòng làm việc.

Thật ra, tôi rất muốn đổi vị trí làm việc. Khoảng cách tạo nên cái đẹp mà! Công ty không quá lớn, suốt ngày chạm mặt nhau, lâu ngày thể nào cũng phát chán.

 

Tôi đề nghị chuyện này với sếp. Anh ấy trầm ngâm rất lâu:  “Đúng là khoảng cách tạo nên cái đẹp thật.”

 

Tôi thấy có hy vọng!

 

“Vậy nên, từ mai em dọn bàn làm việc vào văn phòng anh đi, chứ chỗ em đang ngồi xa quá.”

 

Tôi: “…”  Anh đúng là cao thủ bẻ lái!

Sếp cố ý nghỉ phép để đưa tôi đi tuần trăng mật.  Anh hỏi tôi muốn đi đâu.

 

Tôi hào hứng trả lời: “Liễu Châu ăn bún ốc, Tây An ăn bánh kẹp thịt, Bắc Kinh ăn vịt quay, Dương Châu ăn cơm chiên, Hàng Châu ăn cá quế chiên xù, Phúc Kiến ăn phật nhảy tường…”

 

Lông mày sếp giật giật:  “Em muốn hưởng tuần trăng mật, hay tham gia tour ẩm thực toàn quốc vậy?”

 

Tôi cười đầy ẩn ý.

 

Cuối cùng, sếp vẫn đưa tôi đi hết những nơi đó, ăn từng món tôi thích.

 

Đến khi kết thúc, anh ấy ấm ức nói: “Lần này đến lượt anh chọn.”

 

Tôi hào phóng: “Tất nhiên rồi!”

 

Sau đó…

 

Anh ấy lập tức đóng gói tôi và đưa đến một hòn đảo nhỏ.

 

Hòn đảo này giữa biển, chỉ có trực thăng mới đến được, đúng kiểu thế ngoại đào nguyên, không ai làm phiền.

 

Tôi cảnh giác hỏi: “Sếp à, nếu trên đảo này có hổ hay sư tử, chẳng phải chúng ta sẽ thành bữa tối của chúng nó sao?”

 

Anh ấy nhìn tôi như nhìn đứa ngốc: “Hổ thì còn hiểu, chứ sư tử từ châu Phi lội qua đây à?”

 

“Hơn nữa, ai bảo trên đảo này chỉ có hai chúng ta? Em tưởng mình đang chơi ‘Battle Royale’ chắc?”

 

Tôi: “…”

 

Sau đó, tôi mới biết, đảo này có rất nhiều cư dân. Nhà nào cũng trồng nho và ủ rượu vang.

 

Sếp hào hứng kéo tôi đi thử rượu. Anh ấy nâng ly, thưởng thức như một quý ông thực thụ.

 

Còn tôi…

 

“Ngon quá, siêu ngon, cực kỳ ngon!”

 

Che mặt xấu hổ.

 

Không cẩn thận uống quá chén, sếp phải bế tôi về.

 

Vừa đặt tôi xuống giường, anh ấy liền cúi xuống, cười rạng rỡ:  “Con quỷ nhỏ mê rượu.”

 

Tôi hừ một tiếng:  “Em không chỉ là con quỷ nhỏ mê rượu, em còn là…”

 

Sếp nhướng mày:  “Là gì?”

 

Tôi nhếch môi cười gian:  “Quỷ nhỏ chuyên trị chồng!”

 

Sếp: “…”

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.