Lời tỏ tình của anh đến quá đột ngột, vượt xa tầm kiểm soát của tôi. Chưa kịp phản ứng, tôi đã theo bản năng… bỏ chạy!
Đối diện với vấn đề khó nhằn, tôi chỉ tin tưởng tâm sự với đại thần. Anh luôn có cách khuyên nhủ khiến tôi tỉnh ngộ.
Tôi nhắn tin: “Đại thần, hình như anh ấy nghiêm túc thật rồi! Điều này hoàn toàn đi ngược với kế hoạch ban đầu của tôi! Giờ tôi phải làm sao đây?!”
Đại thần phản hồi đơn giản mà chí mạng:
“Vậy em có thích cậu ấy không?”
Vừa nhắc đến Dư Vọng, tim tôi lại đập loạn lên như trống hội. Một loại rung động lạ lắm, chắc là thích rồi.
Đại thần cười nhạt, tiếp tục gõ chữ: “Thích thì cứ tiếp tục thôi, dù sao hai người cũng đã ở bên nhau rồi mà.”
“Khởi đầu thế nào không quan trọng, quan trọng là đi đến một kết thúc tốt đẹp
Câu nói này của đại thần như tiếng chuông thức tỉnh.
Tôi đột nhiên bừng tỉnh ngộ!
Thế là tôi và Dư Vọng chính thức hẹn hò, giống như bao cặp đôi bình thường khác.
Nhưng vừa mới yêu được vài ngày thì đến kỳ nghỉ, hai đứa cách nhau một đường dây điện thoại, nỗi nhớ càng thêm da diết.
Đang đắm chìm trong hương vị tình yêu, tôi bận rộn đến mức chẳng buồn để ý đến thằng em trai quý hóa của mình.
Cho đến khi tình cờ bắt gặp nó đang đánh nhau ngay trên phố, tôi suýt nữa thì nghẹn thở!
Tô Niên bề ngoài trông có vẻ nhã nhặn, ai ngờ khi ra tay thì vô cùng hung hãn.
Nó ghì đối thủ xuống đất, từng cú đấm đều mạnh mẽ, dứt khoát, không chút nương tay.
Nhìn mà tôi sởn hết cả gai ốc.
Mối thù này chắc phải lớn lắm!
Tôi vội vàng lao tới, giữ tay nó lại.
“Dừng ngay! Đánh nữa là có án mạng đấy!”
–
**Đôi mắt nó đỏ rực, tơ máu giăng kín, chỉ khi nhìn thấy tôi mới dần bình tĩnh lại.
“Chị, đừng ngăn em! Hôm nay em phải cho thằng này một bài học!”
Cậu thiếu niên vừa bị nó đè đánh cố gắng ngồi dậy, giơ tay lau vết máu ở khóe miệng, cười khẩy.
“Tô Niên, cậu tưởng mình là anh hùng cứu mỹ nhân à? Tôi nói cho cậu biết nhé, cậu bị lừa rồi! Lý Tư chỉ muốn tiền của cậu thôi. Tin không? Cô ta chắc chắn đã lấy tiền rồi chuồn mất rồi!”
Vừa nghe xong, máu nóng trong người thằng bé lại sôi lên sùng sục. Nó giật giật tay, định lao vào đánh tiếp nhưng tôi kịp thời giữ lại.
Thằng nhãi kia đúng kiểu không sợ chết, vẫn cố tình khiêu khích.
“Cậu có dám gọi điện cho Lý Tư không? Hỏi cô ta cho rõ ràng đi?”
Tô Niên nghiến răng, không chút dao động: “Tôi tin cô ấy.”
Đúng lúc này, điện thoại của nó rung lên báo tin nhắn.
Cả tôi và nó đều vô thức liếc nhìn.
Tin nhắn đến từ Lý Tư.
“Cảm ơn tiền của anh, em đã lấy rồi. Lần sau đừng dễ bị lừa như thế nữa nhé”
Bầu không khí như đóng băng.
Tôi cảm thấy tim mình chùng xuống, ôi trời, kịch bản gì mà lại cẩu huyết thế này?
Tô Niên cứng đờ, mặt nó bỗng nhiên đỏ bừng lên, vừa là giận, vừa là xấu hổ, vừa không tin nổi. Nó cuống cuồng bấm gọi cho Lý Tư, nhưng…
Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.
Chặn rồi.
Cậu thiếu niên đối diện bật cười khinh bỉ: Đồ ngốc.”
Lúc này, Tô Niên không còn hơi sức quan tâm đến ai nữa. Nó đứng như trời trồng, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, rồi từ từ quay sang nhìn tôi, vẻ mặt đầy uất ức.
“Chị…”
Một tiếng “chị” này, nghe như nó sắp khóc đến nơi.
Tôi đột nhiên thấy thương kinh khủng, chẳng biết nói gì ngoài lặng lẽ ôm lấy nó, vỗ vỗ lưng an ủi.
Thằng bé này thật đáng thương!
Lúc đầu tôi còn định mắng cho một trận, nhưng nhìn nó thảm thế này, tôi thực sự không nỡ mở miệng.
—
Về đến nhà, tôi thấy lạ.
Bình thường, Dư Vọng một phút nhắn cả chục tin, hôm nay lại im bặt. chẳng động tĩnh gì.
Quái lạ.
Thế là tôi chủ động nhắn trước.
Không ngờ anh trả lời rất nhanh, nhưng đọc xong thì…
[Anh là người có đạo đức lắm đó, gia quy nhà anh nghiêm lắm, chuyện trái với tổ tông là anh không làm đâu!]
Hả??
Làm nhảm gì đây? Nhắn nhầm người à?
Tôi cau mày gõ lại.
[Anh uống nhầm thuốc hay nhắn nhầm người đấy?]
Một lúc lâu sau mới có tin nhắn đến.
[Dư Vọng: Anh không làm tiểu tam!]
Tôi: “…”
Đầu tôi chập mạch mất hai giây.
[Dở hơi gì đấy?]
[Dư Vọng: Nói chung là anh không làm tiểu tam, cũng không làm tiểu tử. Ở bên anh, em phải chia tay với thằng kia trước đi.]
Vu khống! Đây là vu khống trắng trợn!
Ngoài anh ra tôi còn ai nữa chứ??
Không thể nhịn được nữa, tôi bấm gọi luôn. Chuông vừa kêu hai tiếng, bên kia đã nhấc máy.
Im lặng. Rõ ràng là nghe máy rồi, nhưng không nói gì, cứ như đang giận dỗi.
Tôi mất kiên nhẫn: “Anh lên cơn gì đấy? Ngoài anh ra em còn ai nữa? Tiểu tam tiểu tử cái gì, anh bị điên à?”
Bên kia im một lúc, rồi chợt thốt lên một tiếng “ồ”, nghe có vẻ vui nhưng giọng anh vẫn hậm hực lắm.
“Hôm nay anh thấy hết rồi nhé! Cái thằng kia… Em còn ôm nó! Mà ôm chặt lắm cơ!”
Anh nghiến răng nghiến lợi: “Em còn chưa ôm anh như thế bao giờ!”
Tôi khựng lại. Từ từ, tôi ôm ai chứ?
À… Trừ Tô Niên ra thì có ai nữa đâu?
Tôi bất lực: “Đó là em trai em.”
Đầu dây bên kia đột nhiên câm nín.
…
Im bặt.
Hơn nửa ngày sau mới nghe thấy tiếng lầm bầm lí nhí:
“Hóa ra là… em trai…”
Hừm, biết sai rồi chứ gì? Tôi lười đôi co , chuyển chủ đề: “Anh đến rồi à?”
Anh khẽ đáp: “Ừ, nhớ em rồi.”
Chậc. Lúc đầu còn tưởng cao thủ tình trường, ai ngờ đâu yêu vào lại hóa mềm như cục bông thế này.
Thực ra… tôi cũng có chút nhớ anh.
Tôi do dự rồi hỏi. “Anh đang ở đâu?”
Giọng anh tự dưng cao hẳn lên.
“Em muốn đến à? Vậy để anh đến đón em!”