Anh Vẫn Ngốc Vì Em

Chương 8



Dư Vọng lặn lội đường xa đến đây, tối đó tôi quyết định không về.

Tắm rửa xong xuôi, vừa ra ngoài đã thấy anh vụng về trèo lên giường, kéo chăn trùm kín mít như cái bánh chưng.

Hai tay cứng đờ đặt trên bụng, giọng khô khốc: “Anh… anh ngủ đây.”

Cứng đơ như khúc gỗ.

 

Xem ra vừa nãy trêu hơi quá rồi. Ai mà ngờ anh chàng này lại ngây thơ đến thế.

Thôi, tha cho anh vậy.

Tôi cũng nằm xuống.

Nhưng càng nằm đầu óc càng tỉnh táo.

Nói mới nhớ, tôi với Dư Vọng mà đến được với nhau, công lớn nhất là nhờ vị đại thần kia.

Trằn trọc mãi, tôi quyết định gửi một bao lì xì cảm ơn.  Cùng lúc đó, điện thoại của Dư Vọng sáng lên.

Tôi vô thức liếc nhìn…

Thấy một người có tên “Bảo bối” gửi lì xì cho anh. Ngoài tôi ra, còn ai dám tự nhận là bảo bối của anh nữa?

Cảm giác có gì đó sai sai.

Tôi biết mật khẩu điện thoại của anh, thế là tay nhanh hơn não, mở ra luôn.

Đập vào mắt tôi là…

Khung chat quen thuộc.

Ảnh đại diện quen thuộc.

Lịch sử trò chuyện quen thuộc.

Đây chẳng phải tin nhắn tôi gửi cho Đại thần sao??

Hàng loạt thông tin nhanh chóng liên kết trong đầu tôi:

– Đại thần xúi tôi tỏ tình với Dư Vọng.

– Đại thần chỉ đường dẫn lối mỗi khi tôi không hiểu lòng mình.

– Đại thần còn dạy tôi cách đối xử tốt với Dư Vọng.

– Thậm chí còn dùng tiền dụ dỗ tôi..

Thì ra là anh lừa tôi!!!

Anh xong đời rồi!

Tôi đặt điện thoại của Dư Vọng về chỗ cũ, tiếp tục nhắn tin.

[Tự nhiên em thấy anh đối với em cũng tốt lắm, em cảm giác hình như em thích anh hơn cả Dư Vọng nữa…]

Bên cạnh, Dư Vọng vẫn cứng đơ, không có ý định xem điện thoại.

Tôi giả vờ nhắc khéo: “Có người nhắn tin cho anh kìa, không xem à?”

Anh mò mẫm lấy điện thoại, mở lên, rồi tôi trơ mắt nhìn sắc mặt anh tái mét.

Ngón tay run rẩy, mãi một lúc lâu mới gõ được một dòng hoàn chỉnh.

[Nhưng chẳng phải em có bạn trai rồi sao?]

[Thì mình lén lút thôi, không cho anh ấy biết là được.]

Anh không trả lời. Im lặng. Tôi liếc nhìn.

Anh khóc. Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, trông tội nghiệp vô cùng.

Mỹ nhân rơi lệ, tôi cũng hoảng theo. Vội rút mấy tờ giấy đưa cho anh.

Anh không nhận, đôi mắt đẫm nước nhìn tôi, đầy ấm ức.

Lúc này tôi thực sự không chịu nổi nữa.

“Em đùa thôi mà!”

Dư Vọng tỏ vẻ “quả nhiên là vậy”, lau nước mắt, giọng nhỏ nhẹ đáng thương.

“Anh không cố ý lừa em… Chỉ là anh thích em quá thôi.”

 

Tôi trầm mặc.

Thật ra tôi luôn cảm thấy tình cảm anh dành cho tôi khó hiểu, như thể chỉ cần liếc mắt một cái là đã yêu tôi sâu đậm, nhất định phải là tôi vậy.

Không chân thực chút nào.

Tôi nói ra suy nghĩ của mình, ai ngờ anh lại oán hận nhìn tôi.

“Không phải thích đột ngột, là đã thầm mến em nhiều năm rồi.”

Tôi: “???”

À… Nhắc mới nhớ. Hồi đó, tôi từng chơi game online. Tôi rất thích một bộ quần áo trong trung tâm thương mại, nhưng không có tiền, thế là học theo người ta yêu onlin, định lừa một tên ngốc nào đó mua cho mình.

Ai ngờ thật sự lừa được!

Cái tên này vừa ngốc vừa lắm tiền, cái gì cũng mua cho tôi. Độ cưng chiều quá đáng sợ.

Sau đó, lương tâm tôi cắn rứt, bèn chuyển hết tiền mừng tuổi cho anh rồi chặn luôn.

 

Lên cấp hai, tôi bỏ game, cũng quên luôn chuyện này.

Tôi nuốt khan, nhìn anh chằm chằm.

“Anh… là cái tên ngốc năm đó hả?”

Dư Vọng u oán gật đầum

Tôi hắng giọng: “Nhưng hồi đó em đâu có gửi ảnh, sao anh nhận ra em?”

Anh cụp mắt xuống, như thể nhớ ra gì đó rất thú vị.

“Nghe giọng.”

“???”

Anh thở dài đầy hoài niệm.

“Bao nhiêu năm rồi, cái giọng nịnh nọt của em vẫn y chang.”

Tôi: “…”  Khoan, hóa ra anh nhận ra tôi chỉ vì cái giọng?!

Tôi còn tưởng anh bị giọng hát tuyệt vời của tôi chinh phục cơ!

Tôi nghiêm túc hỏi: “Em coi anh là thằng ngốc để lợi dụng, mà anh vẫn thích em… Có phải anh thích bị ngược không?”

Dư Vọng khẽ thở dài.

“Biết sao được…”

Mười ba tuổi hay hai mươi lăm tuổi, người anh thích vẫn là em mà.

Quanh đi quẩn lại vẫn là anh.

— Hoàn –


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.