“Bố, bố làm gì vậy? Bố buông cô ấy ra!”
À, hóa ra Giang Độ Xuyên đã tỉnh. Trông hắn ta đúng là thảm hại: đầu quấn băng kín mít, mặt mũi bầm tím, có chỗ còn rỉ máu, nhìn mà thấy… mát cả lòng.
Không nói hai lời, hắn đuổi hết mọi người ra ngoài, bảo có chuyện muốn nói riêng với tôi.
Xong phim. Từ khó chịu về mặt tâm lý, tôi chuyển sang khó chịu về mặt sinh lý. Cảm giác buồn nôn quen thuộc lại ập đến.
“Tình Tình, cuối cùng em cũng đến thăm anh rồi.”
Hắn ta nhìn tôi đầy hớn hở: “Em chịu nghe anh giải thích, chịu cho anh một cơ hội, đúng không?”
Tôi nhướng mày: “Anh còn chối cãi gì nữa? Giang Độ Xuyên, anh tưởng tôi ngu à?”
“Anh không có! Anh với Lâm Hi Vân không phải như em nghĩ, chỉ là…”
“Chỉ là quan hệ thể xác thôi?” Tôi bật cười khẩy. “Anh định nói người anh yêu chỉ có mình tôi, còn cô ta chỉ là vui chơi qua đường chứ gì?”
“Anh với cô ta thật sự chỉ là ham muốn nhất thời! Em không hiểu đâu, Tình Tình. Lâm Hi Vân đã ngủ với rất nhiều đàn ông rồi, em đừng coi chuyện này nghiêm trọng quá được không?”
Tôi siết chặt tay, cố kìm nén cơn giận đang dâng lên. Nhưng hắn vẫn chưa chịu buông tha:
“Anh với cô ta, thật sự chỉ là chút rung động thoáng qua. Cô ta cứ ve vãn anh, quyến rũ anh, còn nói anh sắp kết hôn rồi, nếu không tranh thủ trải nghiệm thêm thì sau này ngoại tình lại càng rắc rối hơn!”
“Cô ta còn bảo, anh không cần chịu trách nhiệm gì cả.”
“Thế là anh nghĩ, không ngủ cũng phí, liền không nhịn được mà…”
“ĐỦ RỒI!” Tôi gầm lên, lửa giận bùng nổ. “Anh nói những lời này chỉ để khiến tôi ghê tởm thôi đúng không?!”
“Giang Độ Xuyên, tôi nói cho anh biết, dù anh có biện minh thế nào đi nữa, tôi cũng không thể tha thứ cho anh! Giờ nhìn thấy anh là tôi chỉ muốn nôn! Anh chính là vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời tôi!”
Hắn ta nhíu mày, giọng cũng lạnh đi: “Vậy em vẫn muốn chia tay đúng không?”
“Đương nhiên!”
Sắc mặt hắn trầm xuống: “Chẳng lẽ vì cái tên Bùi Tử Dã đó?”
“Em yêu anh nhiều năm như vậy, muốn kết hôn với anh như vậy, sao có thể nói chia tay là chia tay được? Nói thật đi, có phải vì Bùi Tử Dã không?”
Tôi chẳng còn kiên nhẫn đôi co với hắn nữa. Chỉ hừ một tiếng, quay người bước ra cửa.
“Em tưởng hắn ta là người tốt sao? Đừng ngốc nữa!”
Hắn ta hét lên sau lưng tôi: “Hắn ta ngay từ đầu đã lợi dụng em! Chúng ta đều bị hắn ta đùa giỡn như những con khỉ bị lừa vậy! Mẹ kiếp!”
—
Theo lời Giang Độ Xuyên, Bùi Tử Dã và Lâm Hi Vân quen nhau khi du học ở nước ngoài, hai nhà lại là đối thủ cạnh tranh trên thương trường.
Nhưng trớ trêu thay, Lâm Hi Vân vừa gặp đã yêu Bùi Tử Dã, còn cầu xin gia đình sắp xếp hôn sự với hắn.
Trùng hợp lúc đó, tập đoàn Bùi thị lại gặp khó khăn tài chính, cần một khoản đầu tư lớn để vượt qua khủng hoảng.
Mà tập đoàn Lâm thị thì đưa ra điều kiện: muốn tiền thì cưới.
Từ đó, chuyện này trở thành điểm yếu để Lâm Hi Vân nắm thóp Bùi Tử Dã.
Cô ta cho rằng tập đoàn Bùi thị nợ mình một ân tình, nên dù có làm ra chuyện quá đáng thế nào, Bùi Tử Dã cũng không dám phản kháng.
Có lẽ vì thế mà cô ta cứ cắm sừng hắn hết lần này đến lần khác?
Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến tôi?
Tại sao tôi lại phải trở thành một mắt xích trong trò chơi của bọn họ mà không hề hay biết?
Những tổn thương, mất mát mà tôi đã chịu, ai sẽ chịu trách nhiệm đây?
Đang suy nghĩ, tôi bỗng nhận được điện thoại từ Bùi Tử Dã.
Đúng lúc, tôi cũng đang định đi tìm hắn, hỏi rõ mọi chuyện.
Anh ta đúng là dám làm dám nhận, thừa nhận hết sạch. Tình hình cơ bản giống hệt như tôi đoán.
Nhưng có một điều tôi không hiểu: Tại sao Lâm Hi Vân cắm sừng hắn bao lâu mà hắn vẫn nhịn được, đến khi Giang Độ Xuyên phản bội tôi thì lại không nhịn nổi nữa?
Câu trả lời của hắn:
“Thời cơ đã chín muồi. Tập đoàn Bùi Thị của chúng ta không còn bị Lâm Thị kìm kẹp nữa, thậm chí còn nắm được bằng chứng phạm tội của họ, đây cũng là…”
“Là gì?”
“Là lý do Lâm Hi Vân không dám trả thù cô.”
À đúng rồi, tôi đã đánh cô ta, còn đánh rất nặng, đến mức mặt mũi bị hủy hoại. Vậy mà cô ta vẫn nín nhịn, thì ra là do Bùi Tử Dã âm thầm thao túng.
Tôi nheo mắt: “Vậy mấy tin đồn trên mạng nói tôi và anh hợp tác gài bẫy cô ta là do cô ta tung ra để phản kích anh? Hay là do anh giả vờ hô bắt trộm, cố tình làm lớn chuyện này?”
“Điều đó không quan trọng.”
Hắn cười đầy mờ ám: “Cô chỉ cần biết, mục đích của tôi đã đạt được.”
Và đúng là hắn đạt được thật. Không chỉ thành công hủy hôn với Lâm Hi Vân, thoát khỏi sự khống chế của tập đoàn Lâm Thị, hắn còn nhân cơ hội này bôi nhọ họ một trận ra trò. Chưa kể, nhờ việc đóng vai “người đàn ông bị phản bội”, hắn còn tranh thủ kéo về cả đống sự thương cảm của dân mạng, nâng cao danh tiếng, giúp tập đoàn Bùi Thị nổi như cồn.
Thậm chí, chỉ trong một đêm, nhờ buổi livestream bóc phốt mà tài khoản của hắn tăng hơn năm triệu lượt theo dõi, từ đại thiếu gia nhà giàu bỗng chốc trở thành hot boy drama, nổi đình nổi đám trên mạng xã hội.
Một mũi tên trúng ba, bốn đích.
Còn tôi thì sao?
Từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một quân cờ bị hắn lợi dụng?
Nghĩ đến chuyện này, nghĩ đến việc bị hắn tính kế, tôi tức đến mức khói bốc lên đầu. Định mắng cho hắn một trận thì hắn đã chìa ly rượu ra trước mặt tôi, cười hì hì:
“Chị Mũ Xanh, đừng kích động, nghe tôi nói đã.”
Tôi cầm lấy ly rượu, định tạt thẳng vào mặt hắn, thì hắn tỉnh bơ nói:
“Đừng lãng phí, rượu này đắt lắm, một ngụm mấy chục vạn đấy.”
Tôi nghẹn họng, suýt chút nữa tức chết tại chỗ.
“Dù tôi có livestream hay không, thì chuyện Giang Độ Xuyên ngoại tình vẫn là thật, đúng không?” Hắn nhún vai. “Biết bộ mặt thật của anh ta sớm chẳng phải tốt hơn sao? Còn hơn là sau khi kết hôn mới phát hiện ra.”
Lần này hắn không còn vẻ cà lơ phất phơ nữa, giọng điệu nghiêm túc đến lạ:
“Không báo trước cho cô là lỗi của tôi. Nhưng cô thử nghĩ theo hướng khác đi, chuyện này bùng nổ trên mạng không phải là chuyện xấu. Ít nhất bây giờ chúng ta đã nổi tiếng rồi, đúng không?”
“Nổi tiếng cái đầu anh! Xấu hổ chết đi được!”
“Có gì mà xấu hổ? Người ngoại tình đâu phải cô, cô là nạn nhân cơ mà. Cô có biết tài khoản của tôi nhờ buổi livestream đó đã tăng bao nhiêu người theo dõi không? Hơn năm triệu!”
“Thì sao?”
“Thì kiếm tiền chứ còn sao nữa! Nhanh chóng bắt đầu kiếm tiền đi!”
Tôi trố mắt nhìn hắn, đầu óc có chút đơ ra.
Hắn tiếp tục hăng hái:
“Cô biết rồi đấy, tôi là phú nhị đại, tiền tiêu không hết. Tôi có thể mở một công ty, thuê đội ngũ chuyên nghiệp để vận hành tài khoản này. Cô làm chủ, tiền kiếm được đều là của cô.”
“Tên công ty tôi cũng nghĩ xong rồi, gọi là ‘Anh Mũ Xanh và Chị Mũ Xanh’. Nghe ngầu không?”
Nhìn tôi còn do dự, hắn tiếp tục dụ dỗ:
“Thật ra tôi biết cô căn bản không thích làm bác sĩ. Hồi đó vào trường y cũng là do bố mẹ ép, đúng không? Nếu đã vậy, sao không thử một lĩnh vực mới? Ví dụ như quay video ngắn?”
“Cô xinh đẹp thế này, đừng nói quay video ngắn, đóng phim cũng được luôn.”
“Nếu cô thích, tôi có thể đầu tư hẳn một bộ phim cho cô đóng!”
Tôi nhìn hắn một lúc, sau đó cười lạnh:
“Anh đừng có vẽ bánh cho tôi nữa!”
Tôi liếc hắn một cái, nhếch mép:
“Anh nghĩ tôi dễ lừa thế à? Anh nói gì tôi cũng tin chắc? Đã tự nhận là phú nhị đại, tiền tiêu không hết, thế thì chuyển khoản ngay hai triệu đi, coi như bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi!”
“Được! Tôi thêm cho cô ba triệu nữa!”
Tôi còn chưa kịp phản bác thì hắn đã giơ tay chặn lại:
“Cô yên tâm, để tránh rắc rối sau này, tôi đưa cô tiền mặt!”
Tôi còn tưởng hắn nói chơi, ai ngờ mấy ngày sau, từng bao tải tiền xuất hiện ngay giữa phòng khách nhà tôi.
Tôi nằm lăn lên đống tiền, mắt nhìn trần nhà, tinh thần có chút hoang mang.
Đây là thật sao? Tôi cứ thế mà thành triệu phú rồi á?
Bùi Tử Dã rốt cuộc có lừa tôi không?
Nhưng sau đó, hắn đã dùng hành động thực tế để chứng minh. Hóa ra chuyện mở công ty là thật, chuyện làm truyền thông tự do cũng là thật, vì hắn đã đăng ký hẳn một công ty văn hóa truyền thông với cái tên “Tình Anh Em Đội Mũ Xanh” .
Như hắn đã nói, tài khoản mạng xã hội của chúng tôi vẫn giữ được độ hot. Cư dân mạng đồng loạt chèo thuyền CP “Anh Mũ Xanh & Chị Mũ Xanh” , thậm chí còn đòi chúng tôi debut thành đôi.
Tôi bắt đầu phân vân: Có nên bỏ việc bác sĩ, đi theo hắn làm ăn không nhỉ?
Chưa kịp quyết thì Giang Độ Xuyên sau khi xuất viện đã xồng xộc chạy đến nhà tôi.
Hắn ta lại nắm thóp bố mẹ tôi, thuyết phục họ đồng ý hôn sự của chúng tôi một lần nữa.
Cái quái gì đây? Đến bao giờ mới xong hả trời?!
Tôi tức đến mức muốn đi tìm hắn ta tính sổ, nhưng Bùi Tử Dã lại kéo tôi lại, giọng nhàn nhạt:
“Với loại người như Giang Độ Xuyên, cứng rắn với hắn ta không có tác dụng đâu, cứ để tôi lo.”
Không lâu sau, tôi nghe phong thanh rằng Giang Độ Xuyên bỗng nhiên… không thích con gái nữa.
Giờ đây, hắn đang bị một nhóm trai đẹp ráo riết theo đuổi. Mặc dù hắn một mực từ chối, nhưng những người đó theo đuổi quá quyết liệt, đến mức chỉ cần nghe thấy hắn muốn tìm tôi là đã “phát điện” ngay tại chỗ.
Hắn bị dồn ép đến mức không còn đường lui, thậm chí chỉ cần nhắc đến tên tôi thôi cũng lập tức run bần bật.
Rồi sau đó…
Nghe nói hắn còn mắc bệnh xã hội gì đó, sức khỏe suy sụp hoàn toàn. Ước chừng cả đời này không còn cô gái nào dám lấy hắn nữa. Mà với tình trạng này, chưa chắc hắn đã sống được bao lâu.
Còn về phần Lâm Hi Vân, sau khi bị Bùi Tử Dã chơi cho một vố, tập đoàn Lâm Thị gần như phá sản. Người chịu trách nhiệm chính còn bị bắt vì trốn thuế.
Điều đó có nghĩa là, từ một đại tiểu thư xinh đẹp, kiêu ngạo, cô ta chẳng còn gì trong tay nữa.
Chắc hẳn giờ này cô ta đang hối hận đến xanh mặt vì đã dính líu đến Bùi Tử Dã.
Hối hận vì đã từng yêu hắn ta.
Nhưng đời người là một chuyến hành trình một chiều, làm gì có chuyện quay đầu lại? Chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước mà thôi.
Vậy nên, tôi quyết định buông bỏ quá khứ, chính thức lập nhóm CP với Bùi Tử Dã, quay video ngắn trên mạng.
Hắn đúng là nói được làm được, toàn bộ thu nhập đều đưa cho tôi quản lý.
Chỉ trong một thời gian ngắn, tôi đã đạt được tự do tài chính , bố mẹ cũng chẳng còn cách nào kiểm soát tôi nữa.
Thậm chí, họ còn bắt đầu khuyên tôi và Bùi Tử Dã nên “phim giả tình thật”.
Cư dân mạng cũng đặt nghi vấn: Chúng tôi chỉ là diễn kịch, hay thật sự là phim giả tình thật đây?
Tôi không giải thích.
Vì tôi còn chưa hiểu rõ rất nhiều chuyện.
Tại sao Bùi Tử Dã lại chọn tôi để hợp tác?
Làm sao hắn biết nhiều chuyện về tôi đến vậy?
Hắn bắt đầu để ý đến tôi từ bao giờ?
Hắn đối với tôi, thật sự chỉ có tình anh em đội mũ xanh thôi sao?
Những điều này tôi hoàn toàn không biết.
Tôi chỉ biết rằng, hắn đã lợi dụng tôi, sau đó dùng tiền bù đắp rất hậu hĩnh.
Và tôi, rất hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Vậy là đủ rồi.
Còn những chuyện khác, để sau này tính tiếp.
– Hoàn –