Tiểu kịch trường 3.
Dạo gần đây, Trì Quan kiên nhẫn dạy ta nhận mặt chữ.
Nhưng khổ nỗi, chữ nào chữ nấy như con cua bò ngang, ta nhìn đến hoa cả mắt.
Ngược lại, nhìn bàn tay chàng lướt trên trang giấy, ta lại thấy thích thú hơn nhiều.
Bàn tay ấy trắng trẻo, thon dài, khớp xương rõ ràng, mỗi khi cầm bút đều toát ra một phong thái nho nhã.
Nghĩ một hồi, ta bèn vươn tay giữ lấy, cúi đầu cắn nhẹ lên đầu ngón tay chàng.
Trì Quan lập tức dừng lại, quay đầu nhìn ta, ánh mắt vốn bình thản giờ đã pha lẫn ý vị sâu xa.
Yết hầu chàng khẽ chuyển động, giọng nói trầm xuống, mang theo mấy phần cưng chiều xen lẫn uy hiếp:
“Nương tử không chịu học chữ, lại muốn đùa giỡn phu quân sao?”
Ta ngước mắt nhìn chàng, ra vẻ vô tội, đầu lưỡi lại tinh nghịch lướt nhẹ qua đầu ngón tay.
Trì Quan siết cằm ta, hơi thở phả bên tai ta, nóng rực, nửa như khàn khàn trách cứ, nửa lại như mê hoặc: “Là nàng trêu ta trước.”
Ta co người lại, muốn trốn, nhưng tay chàng đã giữ chặt eo ta, tuyệt không cho chạy thoát.
Nút thắt y phục bị gỡ ra từng cái một, tấm áo choàng rơi xuống nền đất, mang theo hơi lạnh lướt qua da thịt.
Chàng ngước mắt nhìn ta, cười khẽ:
“Ban nãy còn lớn mật, sao bây giờ lại e thẹn như vậy?”
Ta không đáp, chỉ cảm thấy hơi thở của chàng dần tới gần.
Chàng giữ lấy tay ta, chậm rãi đặt lên vạt áo của chính mình.
“Nương tử có muốn giúp phu quân không?”
Ta run nhẹ đầu ngón tay, chậm chạp kéo mảnh vải xuống.
Làn da dưới lớp áo lộ ra, đường nét vai rộng eo thon, sắc như mực vẽ, khiến người ta không khỏi ngẩn ngơ.
Nhưng ta còn chưa kịp hoàn hồn, thân thể đã bị chàng áp xuống, vòng tay rắn chắc vây chặt, nhiệt độ nóng bỏng như muốn thiêu đốt.
“Ngoan nào.” Chàng khẽ hôn lên trán ta, thấp giọng dụ dỗ.
Ta đỏ bừng mặt, vùi đầu vào ngực chàng, chỉ nghe được nhịp tim dồn dập của cả hai.
Màn giường buông rủ, ánh nến lay động, đổ xuống một bóng hình mờ mịt.
Hơi thở của Trì Quan vương vấn bên tai ta, môi chàng lướt nhẹ trên cổ, mang theo cảm giác tê dại như dòng điện chạy qua da thịt.
Ngón tay chàng nhẹ nhàng vuốt ve gò má ta, sau đó trượt xuống cánh môi.
Ta ngước lên nhìn, chỉ thấy ánh mắt chàng sâu thẳm, tựa như muốn hút ta vào đó.
“Tiểu Hà, nàng là của ta, cả đời này không được đổi ý.”
Ta còn chưa kịp phản ứng, đã bị chàng ôm chặt lấy, cảm nhận hơi thở nóng rực phả lên cổ.
Nụ hôn dịu dàng nhưng tràn đầy khát vọng, tựa như một cơn gió xuân lướt qua cánh hoa đào, lại như dòng nước cuốn trôi lý trí.
Chàng dịu dàng mơn trớn, từng chút từng chút chiếm lấy hơi thở của ta.
Cảm giác tê dại lan dọc sống lưng, ta bất giác bám lấy vạt áo chàng, nhưng cũng chẳng biết là muốn đẩy ra hay kéo lại gần hơn.
Hơi thở chàng dần trở nên gấp gáp, bàn tay không yên phận mà men theo đường cong trên lưng ta, từng chút một vuốt ve làn da ấm nóng.
Chiếc áo mỏng trượt khỏi bờ vai, để lộ làn da trắng ngần dưới ánh nến mờ ảo.
Chàng khẽ thì thầm bên tai ta, giọng nói trầm thấp mang theo tia mê hoặc:
“Tiểu Hà, nàng đẹp quá.”
Ta cắn môi, không dám nhìn chàng, nhưng lại cảm nhận được ánh mắt sâu thẳm ấy lướt qua từng tấc da thịt.
Chàng cúi đầu, bờ môi nóng rực lưu luyến trên làn da mềm mại, để lại từng dấu vết nhàn nhạt.
Cảm giác xa lạ nhưng cũng tràn ngập khao khát khiến ta khẽ run rẩy.
“Nương tử, đừng sợ.”
Chàng nhẹ nhàng thì thầm, sau đó tiếp tục đoạt lấy từng chút từng chút hơi thở của ta, khiến lý trí ta hoàn toàn tan rã, mỗi nơi ngón tay chàng chạm vào, đều nóng đến bỏng rát.
“Tiểu Hà…” Chàng gọi ta bằng giọng trầm thấp, phả ra hơi thở nóng rực.
Ta vô thức vòng tay ôm lấy cổ chàng, ngón tay bấu chặt vào tấm lưng rắn chắc. Chàng dừng lại một chút, ánh mắt tối đi vài phần, rồi bất ngờ siết chặt vòng tay, như muốn hòa ta vào trong hơi thở của chàng.
Bàn tay chàng men theo bờ vai trần, từng ngón tay lướt qua làn da mềm mại, chậm rãi kéo xuống lớp áo mỏng.
Hơi lạnh lướt qua, ta bất giác run nhẹ, nhưng ngay lập tức đã bị hơi nóng từ lòng bàn tay chàng xoa dịu.
Màn lụa lay động, tiếng thở dốc hòa lẫn trong không gian, từng hơi thở gấp gáp mà đan xen.
Chàng cẩn thận nâng niu từng đường nét trên thân thể ta, tựa như đang vuốt ve một món bảo vật quý giá.
Ta ngượng ngùng vùi mặt vào lòng chàng, nhưng lại cảm nhận được từng đợt run rẩy nhẹ của bản thân.
Chàng khẽ cười, cúi xuống hôn lên vầng trán, rồi dọc theo gò má, vành tai, từng chút từng chút một khơi dậy ngọn lửa trong ta.
Bàn tay siết chặt lấy lớp chăn mềm, ta run rẩy gọi tên chàng.
“Trì Quan…”
Chàng dừng lại một chút, ánh mắt như có một tầng sương mờ ảo.
“Nàng gọi ta như thế, ta thật sự không nhịn được nữa đâu.”
Nụ hôn lại rơi xuống, càng thêm cuồng nhiệt, từng dấu vết yêu thương khắc lên làn da trắng mịn. Hơi thở hòa quyện, thân thể dính sát vào nhau, không còn khoảng cách. Trong không gian chỉ còn lại tiếng thở dốc và âm thanh nhịp nhàng.
Trì Quan vươn tay, chậm rãi vuốt ve gò má ta, đầu ngón tay lướt nhẹ qua ng*c, qua eo, rồi trượt xuống bờ m*ng tròn trịa.
Ta run rẩy cắn môi. Đôi mắt long lanh ánh nước, hàng mi run run như cánh bướm vờn trên cánh hoa.
Chàng cúi đầu, đặt một nụ hôn thương xót lên trán ta, rồi dần dần trượt xuống. Đầu môi chàng lướt qua gò má nóng hổi đầy nước mắt, chạm đến cổ trắng ngần, mơn trớn tựa như chuồn chuồn lướt nước.
Mỗi nơi đôi môi ấy đi qua, làn da ta như bị lửa đốt, từng đợt tê dại lan ra khắp cơ thể.
“Phu quân… ta đau…” Ta khẽ kêu lên, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, lại khiến chàng càng thêm rung động nhưng cũng vừa thương xót, hơi thở nóng bỏng phả lên vành tai ta: “Nương tử ngoan, nghe lời ta, dang rộng chân ra, như vậy sẽ không đau nữa.”
Ta nhíu mày lắc đầu, phu quân như sói, khoái cảm quá mức mãnh liệt, ta khó mà đón nhận. Nhưng chàng lại nắm lấy tay ta, chậm rãi đặt lên lồng ngực rắn chắc của mình.
Bàn tay nhỏ bé của ta chạm vào da thịt ấm nóng, cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của chàng. Cả người ta như nhũn ra, muốn rụt tay lại nhưng bị chàng giữ chặt.
“Ngoan, dang rộng chân, ta sẽ cho nàng.” Giọng chàng khàn khàn, lộ rõ ý cười.
Bàn chân ta run rẩy, nhưng vẫn nghe lời chàng. Ta quá nhỏ, chàng lại quá lớn, lúc này ta chỉ muốn dễ chịu hơn chút.
Trì Quan cúi xuống, hôn lên đôi môi đỏ hồng của ta, nụ hôn vừa dịu dàng vừa sâu lắng, mang theo chút bá đạo không thể chống đỡ.
Ta khẽ nhắm mắt, đón nhận sự chiếm hữu của chàng. Làn da mỏng manh trắng nõn đã bị giày vò đến mức đỏ ửng, mỗi tấc da ẩn hiện ấn ký đỏ hồng.
Lúc này ta mới hiểu, nam tử thư sinh ngày thường trông đoan chính, khi động tình lại hóa thành lang sói chẳng chút nương tay.
Ta vùi mặt vào gối, giọng nghẹn ngào trách móc:
“Chàng không nói lý lẽ gì cả!”
Chàng cười khẽ, cúi đầu cắn nhẹ lên vành tai ta:
“Trong phòng này, lý lẽ lớn nhất chính là ta.”
—
Không biết bao lâu sau, cuối cùng ta cũng được buông tha.
Mệt đến mức không còn hơi sức mà cử động, chỉ có thể xụi lơ trong vòng tay chàng, từng sợi tóc vương đầy trên tấm đệm.
Nhưng Trì Quan vẫn chưa chịu yên phận. Chàng ghé bên tai ta, hơi thở nóng rực, chậm rãi đọc thơ:
“Hoa chẳng tận, trăng chẳng tàn, hai lòng cùng kết một tơ vàng…”
Ta lườm chàng một cái, giọng khàn khàn vì mệt mỏi:
“Chàng còn sức mà đọc thơ à?”
Chàng bật cười, hôn lên trán ta:
“Có nương tử bên cạnh, dù làm thơ cả đêm cũng không mệt.”
Ta khẽ hừ một tiếng, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Nhưng chàng nào chịu buông tha…
Đêm động phòng này, xem ra còn dài lắm.